Thăm Zugspite - đỉnh núi cao nhất nước Đức (phần 4)
Tàu đang chuyển bánh

Trời Munich ngày nào cũng mưa , nhưng hôm nay tôi lên núi cao không muốn mang dù theo sợ gió trên cao làm gãy dù , nên tôi mang theo áo mưa , tôi có chiếc áo mưa đỏ này trong dịp đi thăm Polynesian Cultural Center ở Hạ Uy Di

Ngoài trời đang lạnh, mưa khi trút khi lay bay làm mình càng lạnh thêm. Bước vô toa tàu vừa ngồi xuống, tự dưng sao cái ghế ấm hẳn, không những thế hơi ấm còn tỏa ra dưới ghế. Tôi cúi người xem có gì bên dưới , à ha , người ta lấp hệ thống máy sưởi.

Chiếc tàu phía bên trái đang về , chúng tôi đang chờ tại "ghi" đường rầy (hông biết viết chữ ghi ra sao
) lúc này vẫn còn nằm gần trong nhà ga 

Trời mưa sướt mướt. Chúng tôi đang chuẩn bị vô ngõ tối

Whoahhh, tôi tưởng vô ngõ tối chút xíu rồi đi ra. Ai dè , tàu đi trong hầm khoảng 30 phút , đường lên rất dốc , ông lái tàu đi rất chậm, khoảng 10 mile per hour, nói chung là ông bò lên núi.
Hai bên vách đá rất gần với tàu , mình có thể với 2/3 cánh tay ra là đung mặt đá, du khách chớ có dại mà đưa tay ra nhé, gãy tay đó chứ chẳng chơi đâu.
Trong suốt đoạn đường , chốc chốc tôi lại sang vách đá thấy các tượng Chúa, Đức Mẹ , etc. đặt bên đường, có hoa lư đàng hoàng, chắc là những tượng này từ xưa lắm . Rất tiếc những bức tượng này quá thấp tôi không chụp được gửi bạn xem , tôi không dám bật flash lên sợ ông lái tàu lóa mắt , ổng la mình
vách đá trong đường hầm bên trái tôi khi đi lên

Tới được nửa đoạn đường, trong khi hầm tối đen tự dưng lại sáng ra. À ha , nơi đây có hai lanes để tránh tàu, còn tất cả thì chỉ 1 lane mà thôi.

Đi một nửa đoạn đường còn lại, chúng tôi đã tới nơi



























































































































Lời nhận xét