Thông báo

Collapse
No announcement yet.

Chiều biên giới

Collapse
X
 
  • Bộ lọc
  • Thời gian
  • Show
Clear All
new posts

  • Chiều biên giá»›i

    Chiều biên giới Tây Ninh

    Katum với mây mù giăng khắp lối
    bước giày sô dẫm nát nẽo đường đi
    mày với tao tay súng vẫn đợi chờ
    thương vùng đất mẹ cỏ xót xa đưa

    này em hỡi với người tình bất hũ
    ba lô này dòng chữ khắc tên em
    trong đáy mắt với hình cong chữ S
    thân ngọc ngà với hình ảnh yêu thương
    nhớ nhé đợi anh về lòng đất mẹ
    lá thu vàng hãy trải khắp thân anh

    Thân tặng toán trưởng Minh cùng anh em trong đoàn 81 biệt cách dù

  • #2
    Em nở nụ cười với dáng xinh
    Đợi anh về phố cảnh xuân tình
    Đường cũ giờ nay còn đâu nữa
    Để lại lòng ta luyến tiếc chi
    *****
    Nước đã mất trăng cười hay nên khóc
    Áo chiến binh một thưở trọn tình say
    Người ngồi đây sao lòng còn nức nở
    Cánh hoa dù tím ngắt cả tim can

    Anh còn nhớ những ngày vào vùng địch
    Tuấn , Sanh , Hùng ngựa háu đá chẳng lo
    Tay đan tay dìu nhau từng bước một
    Ak đạn thù bỗng nổ tiễn Sanh đi
    Mày đã chết nhưng lòng nào đã chết
    Uất hờn gì hãy gởi gió đưa đi ...

    Lời nhận xét


    • #3
      ...vô cùng thích...
      Nước đã mất trăng cười hay nên khóc
      Áo chiến binh một thuở trọn tình say

      Lời nhận xét


      • #4
        Anh đã về công viên sao buồn tủi
        Ngưởi đâu rồi lặng lẽ bỏ ta đi
        Ghế đá ngày xưa ôn hoài kỷ niệm
        Mắt em buồn hay nhớ lại tháng tư

        Không gian ngày ấy rơi sầu tuôn lệ
        Gần nữa đời người khoác áo chiến binh
        Nay buông súng bơ vơ vùng đất lạ
        Bước chân thầm lặng lẽ việt nam đâu

        Lời nhận xét


        • #5
          Ta mơ màng giọt nắng chuyện ngày xưa
          Hoàng hôn treo lơ lững hỏi mấy mùa
          Mới tháng tư thuở như em vào hạ
          Đôi môi hồng sao lạ với nắng thưa

          Ta mơ màng nỗi buồn chìm không đáy
          Giọt lệ nào xa cách thấy không em
          Anh muốn gối chiều hôn bên thềm cũ
          Đem nắng non phủ rũ áng thơ sầu

          Ta mơ màng cuộc tình qua khung cửa
          Ép vào tim với nỗi nhớ trong lòng
          Chỉ mong tình trông ngóng qua thơ thoảng
          Để đêm về hoảng loạn mảnh trăng tàn

          Ta đang mơ sao chiều em không đến
          Hay thẹn thùng tím giấu với phượng hoa
          Anh sẽ gọi tên em như thuở ấy
          Hòa tình ca mùa hạ mấy lời ru

          Lời nhận xét


          • #6
            Anh muốn làm hạt nắng của vấn vương
            Theo ngọn gió sương trải khắp con đường
            Những cảm xúc khi luồn qua khung cửa
            Giọt lệ sầu rơi rớt giữa trời mây

            Anh muốn làm một ngọn cây nghe gió
            nói thì thầm to nhỏ lá hoa vương
            Mỗi mùa hạ ve kêu dàn khúc nhạc
            Nợ tình em thôi để một chữ thương

            Anh muốn làm hoàng hôn em thầm ước
            Để dịu dàng từng bước nắng ươm chiều
            Tay đan tay nụ hôn nào đầm thắm
            Lá trải đường phượng đỏ vẫn còn yêu

            Anh muốn làm ánh trăng ngời sáng tỏ
            Để soi đường cho bến đỗ thuyền kia
            Nhưng ngược nỗi tình vừa theo sóng bạc
            Suối tương tư như cuộn vẫy tay chào

            Lời nhận xét


            • #7
              Một đêm hay một ngày sao dài thế
              Cứ monh manh như nắng nhạt kề bên
              Vắt cạn tim thơ sầu tìm bến gởi
              Ngâm vành môi thỏ thẻ suối tóc mềm

              Xuân sắp hết hạ đi vào cõi mộng
              Đếm tình buồn nhưng mong khúc hát vang
              Ve sầu đến tung cánh vàng hạ nắng
              Để một người thơ thẩn vắng cành hoa

              Trăng đang tròn sao chị hằng trống rỗng
              Hay thuyền tình bỗng chốc đã rời đi
              Để bến đợi trông nhìn con sóng nước
              Thêm một người lữ khách bước sầu bi

              Lời nhận xét


              • #8
                Nơi anh về tình buồn không xứ sở
                Hạ nào đây như nhuộm cảnh hoang sơ
                Muốn ngắm một lần sờ trên mái tóc
                Nhìn quanh đây nước mắt khóc lưng tròng

                Nơi anh về sao phố phường trống vắng
                Thuở ngày xưa bướm trắng lượn cành hoa
                Như đan nắng thơ tình từng vội viết
                Mặc hoàng hôn mãi miết gởi em yêu

                Nơi anh về thời gian chưa chờ đợi
                Sao thư tình lại gởi cuối tháng tư
                Hay đoán biết thẩn thờ mong xum họp
                Muộn quá rồi phượng lá hợp rồi tan

                Nơi anh về với chiều buồn trống vắng
                Thân phận đày trải nằng giữa ngục tù
                Thơ từng viết cho dù người xa cách
                Giữ dùm anh áo chiến biệt cách dù

                Nơi anh về nỗi buồn cao chất ngất
                Gió lặng yên tình sóng giật trùng khơi
                Cuốn thơ em trong những lời thổn thức
                Nén vào hồn tức tưởi nhớ thương đau

                Lời nhận xét


                • #9
                  Tháng tư về gió nhẹ thổi bên hiên
                  Những sương rơi rót lẹ ở bên thềm
                  Cũng nắng ấy anh đang mang nỗi nhớ
                  Chuyện nỗi buồn phố cũ đã đổi thay

                  Còn giờ đây sao tình em xa lạ
                  Hãy trả về anh với những nét yêu
                  Đêm buông xuống giọt lệ nhiều đã khóc
                  Đớn đau yêu tức tưởi nhớ buồn thương

                  Hạt mưa rơi bên thềm người vắng lặng
                  Em là ai sao nặng nợ mối duyên này
                  Gói vần thơ anh trao em cùng nổi nhớ
                  Mấy hạ rồi mới viết những tình thơ

                  Trăng đang sáng sao cuộc tình lỡ dỡ
                  Mùa hạ về lại mở những thương đau
                  Em ở đó hãy đếm giùm kỷ niệm
                  Vẫn lời ru hoài vọng lẽ bên nhau

                  Lời nhận xét

                  Working...
                  X