Giọt nước mắt cho quê hương

Quê Hương là toàn cảnh một bức tranh tuyệt vời phải nói là một tuyệt phẩm mới đúng, ở đó có cậy xanh trái ngọt, ruộng vườn bao la bát ngát, những dòng sông lịch sử của chiến tranh. Quê Hương đã ôm ấp, cưu mang hình hài chúng ta cho tới ngày xa xứ, có hình bóng mẹ hiền tần tảo nuôi con, những ngôi trường có thầy cô dạy dỗ ta nên người hữu ích cho xã hội, cho đất nước.

Tôi đến được một nước nhất nhì trên thế giới mà vẫn thấy không đẹp bằng chính Quê Hương mình. Lúc mới qua đây nhiều đêm tôi đã khóc vì nhớ cha mẹ, nhớ Quê Hương nhớ thầy cô, bạn bè, hình ảnh đẹp của đất nước.

Không chi xót xa cho bằng thân phận mình xa nhà.
Sống cuộc đời đơn côi.
Cũng may Cali trời mưa ít.
Không như Sài Gòn.
Nếu không tôi đã khóc một dòng sông. (Khóc Một Dòng Sông, Đức Huy)

Những gì xa rồi mới thấy quí, thường năm mơ thấy đang còn ở trong nước, giật mỉnh dậy, không phải lại khóc. Sau ngày 30/4/75 mọi người đã sống trong cảnh bi đát, gia đình tôi không ngoại lệ, cho nên vừa đi học, vừa đi làm để kiếm tiền gởi về nuôi gia đình đang đói khổ. Lúc đầu gia đình sống bằng những gói quà nhỏ qua bưu điện, dần dần những thùng quà to hơn từ Mỹ về, những thùng quà đó bị đục khoét một phần, biết mà không làm gì được

Gởi về cho anh dăm bao thuốc lá.
Anh đốt cuộc đời cháy mòn trên ngón tay.
Gởi về cho mẹ dăm chiếc kim may
Mẹ may hộ con Quê Hương quá đoạ đày (Một Chút Quà Cho Quê Hương, Việt Dzũng)

Mới qua đây cũng có nhiều Hội Đoàn kháng chiến phục quốc mà chẳng làm được gì, trái lại còn lừa gạt đồng hương hải ngoại. Những hội đoàn này làm việc riêng rẽ không đoàn kết. Không chọn được mặt để gởi vàng, buồn quá ! Bản thân mình không làm gì cho đất nước, những ngày cuối tuần, cùng một số anh chị mở lớp dạy tiếng Việt. Ở trường High School, nơi tôi làm việc, xin được một lớp dạy tiếng Việt cho mấy em trung học, việc lớn không làm được thôi thì làm việc nhỏ.

Sau 13 năm trở lại thăm Quê Hương, chiếc phi cơ hãng Singapore khi tới Cà Mau thì hạ thấp dần cao độ nên nhìn được toàn cảnh phía dưới. Những vờn lúa xanh mướt, những con sông ngoằn ngoèo để ghe thuyền đi lại, những con đường dài có nhiều xe cộ tạo thành một bức tranh Mạc Thuỷ tuyệt vời Quê Hương. Quê Hương rất thuỷ chung như Hòn Vọng Phu, cho dù xa cách bao nhiêu năm, Quê Hương vẫn chào đón ngày trở về.

Khi về tới Phi Trương Tân Sơn Nhất lần đầu trở lại Quê Hương, thấy những người mặc Quân Phục xanh Hải Quan cứ kiếm chuyện để vòi tiền qua cổng, họ nói trong giấy nhập cảnh sai cái này, sai cái kia, sau khi bổ túc xong phải xắp lại một hàng dài. Những hiện cảnh này là họ cố tình tạo ra để xin tiền một cách trắng trợn. Thấy mà muốn khóc cho một Việt Nam đau thương, chưa thấy nơi nào trên thế giới! Mẹ Việt Nam ơi Quê Hương quá đoạ đày ! Phải qua nhiều cửa, nhiều case mới ra cửa được mất khoảng hơn một tiếng đồng hò

Về VN đi tới những nơi hẻo lánh mới thấy nhiều người dân còn nghèo khổ mà những quan to chỉ cần một chầu nhậu là đủ nuôi một người dân trọn đời. Rất nhiều em nhỏ đi bán vé số tới khuya. Nhiều người tàn tật đi xin ăn mà không được nhà nước quan tâm. Nhiều ông già bà cụ vẫn phải bưng thúng rau cải ra chợ ngồi bán vậy mà những quan to có kẻ hầu người hạ, lên xe xuống ngưa, ngồi chễm chệ trên cao, vung tiền ra cửa sổ, tiêu xài phung phí vì đồng tiền từ hối lộ, tham nhũng!

Bây giờ Trung Công đang hại dân mình đủ thứ như thải đôc ra từ các nhà máy thép làm cá chết hàng loạt ở các tỉnh Miền Trung, trồng cây, nuôi gia súc, cá tôm bằng nhiều chất độc hại ăn vào sẽ bị ung thư. Chúng đã và đang chiếm những quần đảo Hoàng Trường Sa của ta, dân đứng lên chống đối quyết liệt thì bị đàn áp, bắt bớ, đánh đập tàn nhẫn. Chuyện mất nước thấy rất rõ mà nhà nước csvn nhẫn tâm làm ngơ như không thấy còn ra quân chiếm đất đai của dân để xây công xưỡng cho Tàu, xây nhà cho quan to, người dân bị đuổi ra để phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất. Trong bài này tôi viết ra với những giọt nước mắt cho Quê Hương.

Có những buổi chiều buồn nơi đất khách
Mắt nhìn về một khoảng cách xa xôi
Nơi quê hương quằn quại giữa dòng đời
Ta cứ mãi một phương trời trôi dạt

Tóc điểm trắng mái đầu người phiêu bạt
Nghe tình quê vẫn dào dạt thiết tha
Bao vui buồn, kỷ niệm tháng ngày qua
Khi tỉnh giấc quanh ta là giấc mộng

Quê hương ơi dù bao la biển rộng
Ta với người là hình bóng thiên thu
Mặc không gian giăng kín lớp mây mù
Vẫn ngự trị hồn ta dù viễn xứ

Giờ phải sống một cuộc đời lữ thứ
Ước mơ về thăm bến cũ đò xưa
Nhớ thật nhiều nhất là những chiều mưa
Mưa không lạnh nghe lòng vừa thắm lạnh

HN11