PDA

View Full Version : Nhớ tô bún lá cá dằm



PN99
01-12-2017, 08:52
https://i2.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2017/01/PN-bunca.jpg?resize=696%2C392
Bún cá (Hình: Diệp Bảo Khương)



Nhớ tô bún lá cá dằm

Tình quê ấp ủ, thương thầm bấy lâu



Ngày đầu năm bà xã tôi cho cả nhà ăn bún. Bún đây là bún cá, được nấu gần giống theo kiểu dân dã quê tôi, Ninh Hòa.

Suốt mấy tuần liền hết lễ này đi đến lễ khác tới, với những tiệc tùng cuối năm toàn là thịt thà đã ngán tới óc, và sau khi ngủ một lèo gần 11 giờ trưa mới trờ dậy, được quất một hơi hết tô bún cá bự chà bá, tôi thấy trên đời này sao lại có những món ăn hết sức tầm thường nhưng ngon quá đỗi.

Nhớ có lần khoe những món “đặc sản” của quê tôi, trong đó có món bún cá này, bạn tôi cho biết là bạn cũng ưng bụng vì bún cá dễ nấu dễ ăn. Rồi đến khi bạn xuống thăm, tôi bàn giao nguyên cái bếp cho bạn trổ tài. Nhìn bạn xào sơ thơm tươi với dầu ăn, tôi mới vỡ lẽ “bí quyết” cách làm cho những miếng thơm nhả hết chất ngọt, để cho nồi nước lèo được đậm đà hơn.

Chưa hết, tôi còn học lóm được cách bạn trang điểm thêm bằng những trái cà chua tí hon, cho nên nhìn tô bún bạn nấu cứ như đang ngắm một bức tranh hài hòa nhiều màu sắc: mơn mởn xanh của rau của hành, vàng ươm của từng miếng thơm chín, đỏ tươi của những múi cà chua…

Vui mắt và hấp dẫn vô cùng.

Cũng bấy nhiêu cá nhiêu bún, cũng là cà chua là hành ngò rau ớt, nhưng cứ mỗi lần thấy tô bún của ngày nay là tôi nhớ lại tô bún của những ngày xa lắc xa lơ.

Và điều đó cũng gợi lại trong tôi câu chuyện nghịch ngợm vào sáng Mùng Ba Tết năm nào, khi chợ mới nhóm trở lại, chưa ai kịp bán buôn gì đã bị một con bò lồng, kéo đổ cả quang gióng thúng mủng, trong đó có cả gánh hàng của bà bán bún quê tôi.

Người làm cho con bò phát cuồng cong đuôi chạy là tôi. Tôi chơi dại, nhét pháo vào móng chưn bò rồi đốt, để pháo nổ đánh đùng làm bò cắm đầu chạy bán sống bán chết. Để rồi tôi cũng được ăn một trận đòn thừa chết thiếu sống.

Ai đã từng là con dân của Bến Đò Lá, dù cho có ly hương lâu đến đâu hay vẫn còn ở quê nhà, mỗi khi nhắc tới bà bán bún hiền lành đó chắc cũng chưa quên “Bún bà Thiết”, cái tên đã thành “thương hiệu” nổi tiếng từ lâu, có lẽ từ thời song thân tôi còn son trẻ, cho đến lớp tuổi của anh chị em bạn bè sau này, không ít thì nhiều đã từng nếm qua món bún của bà.

Gánh bún bình thường thôi, đơn sơ với nồi bằng nhôm sạch bóng đầy nước lèo trong vắt đang liu riu sôi, bên kia gióng là một mẹt bún tươi, kế bên là rổ tô, đũa…. Món bà bán quanh năm suốt tháng là bún lá cá dằm. Riêng vào những ngày rằm bà mới bán bún chay, nhưng vẫn ngon không kém.

Tô bún được chan nước lèo nóng hôi hổi, dưới đáy tô là nhúm bắp chuối và rau sống đủ loại xắt ghém, một vài lá bún trắng ngần nằm khêu gợi dưới làn nước dùng trong veo, điểm theo là những lát cá bò tươi roi rói đánh băt từ vùng biển nhà, và được “dằm” ra lụn vụn. Vắt thêm chút chanh, dầm thêm trái ớt sim đỏ chót, chỉ có vậy thôi mà ta nói cứ mặc sức vừa lua vừa húp.

Miếng bún trơn lùi, nước ngọt lừ, cái dai dai thơm thơm không lẫn mùi tanh của cá quyện với mùi tiêu mùi hành, ăn hoài không ngán, ăn rồi vẫn còn thòm thèm, vì tô bún nhà quê muôn đời vẫn luôn nhỏ téo.

Tại sao gọi là bún lá hả? Tại vì nó là… lá bún.


https://i0.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2017/01/PN-bunla.jpg?w=600
Bún lá (Hình: Yan.com)

Bạn vẫn chưa hiểu phải không? Cứ hình dung như vầy, thay vì từng sợi bún rời, đàng này khi bún mới vừa ra lò là được bện lại, cuốn khum khum trong lòng bàn tay rồi xếp lên mẹt tre, mỗi “con bún” được lót bằng miếng lá chuối riêng biệt, để bún đừng dính lại với nhau. Người bán cứ gỡ từng lá bún cho vào tô, chan nước dùng nóng bỏng lên rồi trao cho thực khách. Quê tôi nổi tiếng với món bún như vậy đó.

Vẫn biết bà bán bún đã mất, gánh bún bà từng gánh ra chợ mỗi ngày giờ đã nhường lại cho con cháu lâu lắm rồi. Nhưng sáng nay trong lúc cha con chồng vợ lót lòng với món bún cá quê nghèo, tự dưng từ trong tiềm thức tôi bật ra câu hỏi “Tía ơi, bà Thiết bán bún còn sống không, tía?”

– Còn, con.

Tôi giật mình nhìn sững tía tôi.

– Máy còn pin nhưng tía quên đeo rồi – Tía tôi nói tiếp.

Tôi phì cười, lắc đầu.

Tía tôi nghễnh ngãng nặng, nghe tiếng còn tiếng mất. Hỏi về bà bán bún thì lại trả lời về cái máy trợ thính.

Nhưng một đỗi sau, tía tôi bỗng nói, “Tô bún này giống bún bà Thiết quá, con!”

Cả tía và tôi không hẹn mà cùng lần về, trong tâm tưởng, với quê hương, với người xưa chốn cũ. Thưởng thức tô bún mà cứ ngỡ như đang đem từng miếng thương miếng nhớ vào lòng.


Tôi yêu quê tôi là yêu những điều bình dị mộc mạc, cho dù ngày nay bún cá ở hải ngoại đã không còn giữ được nét xưa. Ẩm thực là văn hóa, phải có biến có đổi, nhưng hồn của miếng ngon quê hương vẫn còn đầy, chan chứa trong tôi.

Có dịp nào bạn đến Nha Trang hay Ninh Hòa, xin bạn dùng thử bún lá cá dằm, rồi bạn kể tôi nghe món ăn quê tôi ngon như thế nào, nhé bạn!



nguoiviet