PDA

View Full Version : Những lá thư từ chiến trường - Hieunguyen11



Hieucali
12-16-2016, 19:40
https://s24.postimg.org/k4ze0wafp/lathu_2.jpg

An Điền, ngày, tháng, năm

Em yêu !

Nhận được thư em hơn tuần rồi mà mãi tới hôm nay mới hồi âm cho em được. Cả tuần nay đơn vị anh bận tái chiếm An Điền, một mục tiêu mà nhiều ngày rồi, các đơn vị bạn đánh chưa thủng. Chi Đội chiến xa vừa vượt cầu phao do Công Binh bắc tạm, thì một chiến xa bị bắn ngay pháo tháp rớt xuống sông, phải trở lại bố trí chờ cầu phao sửa lại.

Cầu phao vừa sửa xong, đơn vị chuẩn bị vượt sông Thị Tính, tái chiếm An Điền. Trong thời gian chờ đợi, anh lại nhớ đến em, anh lo âu vì không biết sau trận chiến này có còn trở về với em không!
Hôm nay tiến chiếm mục tiêu cũng là ngày sinh nhật anh, anh lấy thư ra đọc lại, lá thư đã nhàu nát của em, trong thư em đã chúc mùng sinh nhật anh, lời chúc đó đã làm cho anh an tâm hơn vì không ai mà ngày giỗ lại trùng vào ngày sinh nhật cả.

Cầu vừa sửa xong, một đơn vị Bộ Binh vượt qua sông yễm trợ để Chi Đoàn anh tấn công mục tiêu. Vừa vượt qua cầu phao là một trân thư hùng long trời lỡ đất với cả Trung Đoàn địch có chiến xa và đại pháo 130 ly yễm trợ. Đơn vị anh cùng Bộ Binh vừa đội pháo, vừa tiến chiếm mục tiêu. Ngày này qua ngày kia hễ minh tiến lên được chút nào thì bị địch pháo kích tràn quân chiếm lại.

Trận chiến dai dẳng cả tuần mới hoàn toàn chiếm xong. Anh đứng trên M113 nhìn xung quanh đổ nát, nhiều xác địch trương sình, An Điền bây giờ chỉ còn là một đống gạch vụn điêu tàn, đúng là một địa ngục trần gian!
Tàn trận chiến bỗng nhiên anh cảm thấy vui mừng vì mình còn sống sót. Em yêu, em phài biết rắng em rất hạnh phúc, vì sau trận chiến này nhiều bạn bè đã ra đi vĩnh viễn, không gặp lại người thân yêu, còn anh vẫn còn sống để trở về bên em, để nắm tay em dạo phố và để yêu em nhiều hơn. Anh ngừng bút nơi đây vì phải cùng anh em tu bổ xe cộ và bổ xung đạn dược.

Cuối thư không quên chúc em với những lời thương yêu đẹp nhất, thư ngắn tình dài và chờ ngày anh trở về đi dạo phố, ăn hàng , đi xem cine

Hôn em!
Anh

_______________________________________

Tân Uyên ngày, tháng, năm.

Em yêu !

Hai ngày vừa qua đơn vị anh quần nát bấy cả khu rừng tranh Tân Uyên nhưng không đụng địch. Buổi chiều Tân Uyên anh lại nhớ tới em, lấy giấy bút ra viết thư. Anh biết ở đó bây giờ em cũng nhìn về một phương trời xa xôi, phương trời đó có anh. Lúc này là mùa thi, bài vở nhiều, em có mệt không? Ở đây rừng chiều, mây giăng màu tím buồn lắm em ơi!

Không biết sao, lúc nào trong anh cũng có hình bóng em, ngay cả trước khi những lần giao chiến với địch. Anh thường cầu nguyện được vẹn toàn, để trở về bên em dù chỉ là những ngày phép ngắn ngủi cũng đủ làm vơi đi vất vã, mệt nhọc, quên đi chuyện hành quân sống chết ở chiến trường của người lính.

Chiếc áo khoát lần trước thăm anh, em đã để quên lại, lần về phép này anh sẽ mang về cho em. Cũng nhờ chiếc áo này mà anh cảm thấy lúc nào cũng được gần gũi bên em, những buổi chiều thật buồn anh thường lấy ra ôm ấp, nâng niu, tìm lại mùi hương như vẫn còn lẩn quẩn quanh đây.

Lần này về mình dạo phố, anh đưa em đi ăn kem Hương Lan, rồi đến tiệm Siu Siu ăn cơm gà Hải Nam, xem cine ở Eden, ghé qua ăn hủ tíu Thanh Xuân, tối vào Nguyễn Tri Phương “gió lộng đồi nghêu” ăn nghêu, sò trứng vịt lộn. Thôi anh không nghĩ tới các món ăn nữa vì thèm chảy nước miếng.

Trời sắp tối, tiếng chim rừng đang réo gọi lạc bầy xung quanh. Nắng chiều cũng tan dần, những cánh nhạn bay về xa cuối chân trời làm cho anh cảm thấy lac lõng, cô đơn. Từ chiếc Radio của người lính đâu đây vang lại bài hát Không Bao Giờ Ngăn Cách làm lòng nghe tưng bừng, rộn rã, chờ đợi dù chỉ là 24 giờ phép.
Trời tối rồi anh ngừng viết nơi đây, hẹn ngày phép tới, thư ngắn tình dài.

Hôn em
Anh

____________________________________________


Long Khánh ngày, tháng, năm.

Em yêu !

Sau 72 giờ phép với em vừa qua thật ngắn ngủi, thời gian trôi nhanh quá ! Hôm ra bến xe đò Nguyễn Cư Trinh để đưa anh trở lại đơn vị, nhìn những giọt nước mắt lăn dài xuống má, anh thấy bùi ngùi cũng muốn khóc theo em. Cả tuần nay phải hành quân liên tục khắp khu rừng Tánh Linh, thấy lực lượng Thiết Giáp hùng hậu nên mấy tên du kích tránh né.

Hôm nay dừng quân để tu bổ xe cộ, tiếp tế hậu cần, nên có chút thời giờ để viết thư cho em. Hình ảnh hôm chia tay thấy em buồn làm anh yêu em nhiều hơn, và hình ảnh đó sẽ theo bước quân hành trên khắp nẻo đường đất nước. Tình yêu em như cánh hoa tuyệt vời nở trên thép súng.

Đúng là khi lính đã yêu thì rừng tàn núi lở, ngày nào anh cũng thấy nhớ thương em! “Ta thấy em đang ngồi khóc khi rừng chiều đổ mưa” hay “Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây”, những câu hát nghe sao nhớ quá, buồn quá! Chiếc áo để quên hôm trước anh đã mang về cho em, chiều nay một mình ngồi nhìn mây bay anh cảm thấy trống vắng. Giờ đây tuy hai phương trời xa cách nhưng trong lòng chúng ta không cách xa.

Tình yêu anh cho em thật nhiều nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, như giọt nước giữa đại dương. Anh đang nhớ em và đang hình dung từ đôi mắt buồn, mái tóc dài như mây bồng bềnh theo gió nhẹ, tà áo trắng tung bay bên anh hôm dạo phố, tay trong tay cùng những bước chân thật gần gủi bên nhau ôi sao thương quá !

Anh ngừng viết nơi đây, chờ thư sau của anh, thư ngắn tình dài.

Hôn em
Anh




https://www.youtube.com/watch?v=RP6h7i4oGsk