PDA

View Full Version : Họ Không Phải Chồng Em



hoadiem
09-04-2007, 15:26
Earl Ober đang tìm việc bán hàng nhưng vợ anh, Doreen, đã đi làm phục vụ ban đêm trong một quán cà phê mở cửa suốt đêm ở rìa thị trấn.

Một tối đi uống rượu về Earl quyết định ghé ngang quán cà phê kiếm chút gì bỏ bụng. Anh muốn xem chỗ vợ làm, mà cũng có thể anh mang được chút gì về nhà lắm chứ.

Anh ngồi ở quầy và ngắm nghía thực đơn.

"Anh đến đây làm gì?", Doreen tới hỏi. Chị đưa một phiếu gọi món cho đầu bếp, rồi hỏi: "Anh định gọi cái gì đấy? Con ốn chứ?"

"Chúng bình thường", anh nói. "Cho anh một cốc cà phê và một cái sandwich số 2 nhé."

Chị ghi lại.

"Này, em, có được gì không?", anh hỏi và nháy mắt với chị.

"Không", chị nói. "Đừng nói chuyện với em bây giờ. Em đang bận."

Earl uống cà phê và ngồi đợi sandwich. Có hai người mặc đồ đi làm, cà- vạt đã tháo ra và cổ áo để mở, ngồi xuống kế bên anh và gọi cà phê.

Khi Doreen mang bình cà phê đi rồi, một người nói với người kia: "Trông cặp mông kia kìa. Không thể tin vào mắt mình!"

Người kia bật cười: "Tớ từng trông thấy những cái khác xịn hơn."

"Tớ định nói thế", người thứ nhất nói. "Nhưng có người lại thích phụ nữ béo."

"Không phải tớ", người kia nói.

"Cũng không phải tớ", người thứ nhất nói. "Tớ cũng định nói thế."

Doreen đặt chiếc sandwich trước mặt Earl. Xung quanh chiếc sandwich có khoai tây chiên, một ít xà lách và dưa chuột muối với thìa là.

"Thêm gì nữa không anh?", chị hỏi. "Một ly sữa nhé?"

Anh không nói gì. Anh lắc đầu khi chị cứ đứng đó.

"Để em lấy thêm cà phê cho anh", chị nói.

Chị mang bình cà phê lại, rót cho anh và hai người kia. Rồi chị lấy một cái đĩa, quay vào lấy kem. Chị cúi xuống tủ kem và dùng cái gắp kem để lấy kem va- ni. Chiếc váy trắng bó chặt hông chị, trượt lên phía trên để một lộ phần dưới mông, phía sau đùi nần nẫn và nổi lên nhiều đường gân thẫm, đứt khúc sau đầu gối.

Hai người ngồi bên cạnh Earl nhìn nhau. Một người nhướn mày. Người kia cười nhăn nhở nhìn Doreen qua tách cà phê.

Chị rưới một ít xi- rô chocolate lên trên đĩa kem. Khi chị bắt đầu lắc lắc cái bình kem trang trí thì Earl đứng dậy, bỏ đồ ăn lại và bước thẳng ra cửa. Anh nghe chị gọi tên mình, nhưng vẫn bỏ đi.

Anh liếc mắt qua lũ trẻ rồi vào phòng ngủ cởi quần áo. Anh kéo lớp phủ giường lên, nhắm mắt và cho phép mình nghĩ ngợi về sự cố vừa rồi. Cơn tức tối trào lên từ mặt, trán, má rồi lần xuống vai, bụng rồi chân. Anh mở mắt và lăn qua lăn lại trên gối. Rồi anh nằm nghiêng và ngủ mất. Thậm chí anh cũng không biết khuya hôm đó vợ mình vào giường lúc nào nữa.

Sáng hôm sau, khi chị đưa bọn trẻ đến trường rồi, chị vào phòng ngủ và kéo màn lên. Anh đã thức dậy.

"Em nhìn lại mình trong gương đi", anh nói. "Sao?", chị nói. "Anh nói cái gì vậy?"

"Cứ nhìn lại mình trong gương một tí đi", anh nói. "Có gì thế?", chị hỏi, nhưng rồi chị nhìn vào gương qua cái bàn trang điểm và hất tóc lên. "Ừm, anh nói.

"Ừm, cái gì?", chị hỏi.

"Anh ghét phải nói điều này ra, nhưng anh nghĩ tốt hơn là em nên suy nghĩ về chuyện ăn kiêng. Anh nói thật, nói nghiêm túc đấy. Anh nghĩ em có khả năng giảm được vài cân. Đừng cáu nhé", anh nói.

"Anh đang nói cái gì vậy?", chị hỏi.

"Thì anh nói thế. Anh nghĩ em có thể có khả năng giảm được vài cân. Ít ra thì cũng vài cân", anh nói thêm.

"Trước đây anh chưa bao giờ nói về chuyện này", chị nói. Chị nâng áo ngủ lên quá hông và xoay lại nhìn bụng mình trong gương.

"Trước đây anh thấy không sao", anh nói. Anh cố lựa lời. Anh đã suýt kể lại mẩu chuyện anh nghe được đêm qua, nhưng rồi kìm lại được. Nếu cần phải thuyết phục chị thêm, anh có thể mang chuyện đó ra sau.

Cái váy ngủ vẫn nằm lửng quanh hông, chị xoay lưng lại gương và nhìn qua vai. Chị lấy tay nâng một bên mông lên rồi thả xuống.

Anh nhắm mắt. "Có lẽ anh nghĩ vớ vẩn ", anh nói.

"Em nghĩ mình có thế giảm cân được. Nhưng khó đấy", chị nói.

"Em nói đúng, sẽ không dễ dàng", anh nói. "Chắc chắn là không dễ. Nhưng anh sẽ giúp em."

"Có lẽ anh nói đúng", chị nói. Chị buông váy xuống nhìn anh.

Buổi sáng hôm đó họ bàn về chuyện ăn kiêng. Chị hỏi về chuyện ăn kiêng chất đạm, ăn kiêng chỉ dùng rau và ăn kiêng bằng nước nho vắt. Nhưng họ quyết định họ không có đủ tiền để mua bít tết và các loại thịt nạc khác để ăn kiêng chất đạm. Ngoài ra, anh cũng chỉ ra rằng nếu tối nào chị cũng ăn bít tết trước mặt anh và lũ trẻ thì cũng khó cho họ. Chị nói chị không thích ăn rau nhiều như thế, nên chị không muốn cân nhắc nghiêm túc việc ăn kiêng bằng rau. Và vì chị cũng không thích nước nho vắt cho lắm, chị không thể tưởng tượng nổi làm thế nào chị uống được cho đủ số ly cần thiết trước mỗi bữa ăn.

"Nghĩ cách khác vậy, quên mấy cái đó đi", anh nói.

"Không, anh nói đúng", chị nói. "Em sẽ làm một cái gì đó".

"Thế còn tập thể dục thì sao?", anh nói. "Sẽ có ích đấy."

"Không, cảm ơn. Em tập thể dục ở chỗ làm là đủ lắm rồi", chị trả lời.

"Thế thì nhịn ăn vậy", anh đề nghị. "Thử vài ngày xem sao."

"Cũng được", một lát sau chị đáp. "Em sẽ thử nhịn ăn vài ngày theo lời anh. Em sẽ thử một lần. Anh đã thuyết phục được em. "

"Anh sẽ làm người giám sát", anh nói.

Anh kiểm tra họ còn bao nhiêu tiền trong tài khoản, rồi phóng xe đến một cửa hàng bán đồ giảm giá mua một cái cân sức khỏe. Anh theo dõi cô bán hàng lúc cô gõ số tiền lên máy.

Về nhà anh bắt Doreen cởi hết quần áo ra và trèo lên cân. Anh cau mày khi nhìn thấy những đường gân thẫm sau đầu gối vợ, và lấy ngón tay lần theo một đường gân chạy lên phía trên đùi.

"Anh đang làm cái gì vậy?", chị hỏi.

"Không có gì", anh nói.

Anh nhìn vào cân và ghi con số lại trên một tờ giấy.

"Được rồi," anh bảo. "Được rồi."

Gần hết cả buổi chiều hôm sau anh đi phỏng vấn. Ông chủ, một người to kềnh càng khập khiễng dẫn Earl đi xem hệ thống ống nước trong nhà kho, hỏi Earl có thời gian để đi công tác không. Ông nói ông có nhiều khách hàng bên ngoài thị trấn.

"Tất nhiên là tôi có thời gian", Earl nói.

Ông ta gật đầu không nói gì.

Earl cứ mỉm cười suốt.

Anh nghe tiếng ti- vi trước khi mở cửa bước vào nhà. Lũ trẻ không ngẩng đầu lên khi anh băng qua phòng khách. Trong bếp, Doreen đã mặc đồ đi làm, đang ăn trứng tráng và thịt muối.

"Em làm cái gì vậy?," Earl la ầm lên.

Chị đỏ bừng mặt nhưng vẫn tiếp tục nhai đồ ăn, hai má phồng lên rồi nhè mọi thứ vào một cái khăn ăn. "Em không thể chịu được", chị nói. "Mẹ béo," anh nói. "Tiếp tục ăn đi. Ăn tiếp đi." Anh vào phòng, đóng cửa lại, nằm vật trên lớp phủ giường. Anh gối đầu lên tay và nhìn trừng trừng lên trần nhà. Một lúc sau, chị mở cửa. "Em sẽ cố một lần nữa", chị nói. "Ừ" anh nói.

Hai hôm sau chị gọi anh vào phòng tắm. "Xem này," chị bảo.

Anh nhìn con số trên cân. Anh mở ngăn kéo lấy tờ giấy ra, nhìn con số trên cân một lần nữa trong lúc chị toác miệng cười.

"Ba phần tư pound," chị nói.

"Giảm được một chút rồi đó". Anh vỗ vỗ hông vợ.

Anh đọc rao vặt trên báo. Anh đến văn phòng tìm việc làm của nhà nước. Ba hay bốn ngày một lần anh lái xe đến một chỗ nào đó để dự phỏng vấn, và mỗi tối anh ngồi đếm tiền boa của chị. Anh vuốt những tờ đô la lại cho phẳng phiu và xếp những đồng 5 xu, 10 xu và đồng một đô la thành từng chồng một đô la. Mỗi sáng anh bảo chị trèo lên cân.

Trong vòng hai tuần chị sụt ba pound ruỡi.

"Em có ăn một chút đấy," chị bảo. "Em nhịn cả ngày, rồi tối ăn một chút ở chỗ làm. Để bù lại."

Anh nhìn chị.

Nhưng một tuần sau chị giảm năm pound. Tuần sau nữa giảm tổng cộng chín pound rưỡi. Quần áo chị trở nên thùng thình. Chị phải lấy một phần tiền thuê nhà để mua đồng phục mới.

"Mọi người đang bàn tán ở chỗ làm", chị bảo anh.

"Bàn tán cái gì?", anh nói.

"Mọi người bàn tán về chuyện em xanh xao quá," chị nói. "Rằng em không còn giống chính mình. Mọi người lo là em giảm cân nhiều quá."

"Giảm cân thì đã sao?," anh nói. "Đừng để ý đến họ. Bảo họ lo chuyện của mình đi. Họ không phải chồng em, đúng không? Em đâu có ở với mấy người đó."

"Nhưng em phải làm việc với người ta", chị nói.

"Thì vậy," anh nói. "Nhưng kể cả như thế."

Mỗi sáng anh theo vợ vào buồng tắm và chờ chị bước lên cân. Anh lồm cồm với cây bút chì và tờ giấy trong tay. Tờ giấy ghi đầy những thứ, ngày và con số. Anh đọc con số trên cân, đối chiếu với tờ giấy, rồi gật đầu hoặc trề môi.

Bây giờ chị ngủ nhiều hơn. Chị ngủ sau khi bọn trẻ đi học, chị ngủ thêm vào buổi trưa trước khi đi làm. Anh giúp chị làm việc nhà, xem ti- vi, và để yên cho chị ngủ. Anh đi chợ thay chị và thỉnh thoảng lại đi phỏng vấn.

Một đêm anh cho bọn trẻ đi ngủ, tắt ti- vi rồi quyết định đi làm tí rượu. Khoảng sau nửa đêm một chút anh rời quán rựợu và ghé vào quán cà phê.

Anh ngồi ở quầy đợi. Khi trông thấy anh, chị hỏi: "Ở nhà mọi chuyện ổn cả chứ?"

Anh gật đầu.

Anh nhẩn nha chọn món. Anh nhìn theo vợ khi chị đi tới đi lui sau quầy. Cuối cùng anh gọi một cái bánh mì kẹp phó- mát. Chị đưa phiếu gọi món cho đầu bếp và quay ra phục vụ người khác. Một cô phục vụ khác mang bình cà phê đến và rót vào cốc của anh.

"Bạn cô tên gì nhỉ?." Anh hỏi cô phục vụ và hất đầu về phía vợ mình.

"Chị ấy tên là Doreen", cô phục vụ nói.

"Trông cô ấy khác nhiều so với lần cuối cùng tôi ghé qua đây," anh nói.

"Em không biết nữa," cô phục vụ nói.

Anh ăn bánh mì kẹp phó- mát và uống cà phê. Mọi người thay phiên nhau ngồi xuống đứng lên ở quầy. Vợ anh phục vụ cho hầu hết mọi người ở quầy, thỉnh thoảng cô phục vụ kia cũng đến ghi món khách gọi. Anh quan sát vợ và chăm chú lắng nghe xem có nghe lóm được lời bình phẩm nào về vợ mình không. Anh rời khỏi chỗ ngồi để đi vào nhà vệ sinh hai lần. Mỗi lần anh lại lo không biết có bỏ sót cái gì trong lúc anh không có mặt. Khi anh quay lại lần thứ hai, anh thấy cốc của anh đã bị dọn đi và có người khác ngồi ngay chỗ anh.

Anh ngồi xuống phía cuối quầy cạnh một ông lớn tuổi hơn mặc sơ- mi sọc.

"Anh định làm gì?", Doreen hỏi khi trông thấy Earl lần nữa. "Đáng lý anh phải về nhà rồi chứ?".

"Cho anh ít cà phê nữa," anh nói.

Người ngồi cạnh anh đang đọc tờ báo sớm nhất của buổi sáng. Ông ta ngẩng lên nhìn Doreen rót cà phê cho Earl. Ông liếc nhìn chị khi chị bước đi, rồi cúi xuống đọc báo tiếp.

Earl nhấp một ngụm cà phê và đợi xem ông này có nói gì không. Anh liếc nhìn ông. Ông đã ăn xong và đẩy đĩa sang một bên. Ông đốt thuốc, gấp tờ báo trước mặt rồi đọc tiếp.

Một lúc sau Doreen đến lấy cái đĩa bẩn đi và rót thêm cà phê cho ông. Chị không nhìn Earl.

"Ông thấy cô ấy thế nào?", Ealr nói với ông, hất đầu về phía Doreen khi chị đi về bên kia quầy. "Ông thấy cô ấy có gì đặc biệt không?".

Người ngồi cạnh anh ngẩng đầu lên, ngạc nhiên. Ông nhìn Doreen rồi nhìn Earl, rồi cúi xuống đọc báo tiếp.

"Này, ông nghĩ sao chứ?", Earl tiếp tục. "Tôi đang hỏi ông đấy. Cô ta trông đẹp hay xấu? Nói đi."

Ông ta lật báo sột soạt.

Khi Doreen bắt đầu đi xuống quầy một lần nữa, Earl huých vào vai ông ta và nói: "Tôi bảo ông này. Nhìn cặp chân cô ta kìa. Nhưng hượm đã. Cho tôi một đĩa nhỏ kem chocolate?", anh nói với Doreen.

Chị dừng lại trước mặt anh và thở hắt ra. Rồi chị xoay lại, lấy một cái đĩa và cái gắp kem. Chị chồm qua tủ kem, cúi xuống và bắt đầu lấy kem.

Earl nhìn người ngồi cạnh và nháy mắt khi váy của Doreen trượt lên trên đùi. Đúng lúc đó ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt của cô phục vụ kia. Người ngồi cạnh anh kẹp tờ báo vào nách và thò tay vào túi.

Cô phục vụ kia đi thẳng đến chỗ Doreen. "Anh ta là ai vậy?", cô hỏi.

"Ai?," Doreen hỏi và nhìn quanh, đĩa kem trong tay.

"Anh ta," cô phục vụ kia trả lời và hất đầu về phía Earl. "Rốt cuộc anh ta là ai vậy?".

Earl nở nụ cười tươi nhất. Anh tiếp tục cười, và nụ cười giãn ra đến khi anh cảm thấy nó làm biến dạng khuôn mặt anh.

Nhưng cô phục vụ kia cau mày nhìn anh, và Doreen bắt đầu lắc đầu nhè nhẹ. Người ngồi cạnh Earl đặt một ít tiền lẻ bên cạnh cốc của mình và đứng dậy, nhưng ông cũng đợi nghe câu trả lời. Tất cả nhìn Earl chăm chú. "Anh ấy là chồng mình", cuối cùng Doreen lên tiếng, nhún vai. Chị nhìn Earl một lúc, đoạn chị đặt đĩa kem chocolate chưa làm xong trước mặt anh rồi vớ lấy bình cà phê.

Tác Giả: Raymond Carver