kết quả từ 1 tới 8 trên 8

Ðề tài: Vợ kém 44 tuổi của Đức Huy mang bầu lần hai

  1. #1
    Trưởng Ban Phòng Chống Tội Phạm Hoàng Na's Avatar
    Tham gia ngày
    May 15th 2006
    Bài gởi
    36,492
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    1728

    Default Vợ kém 44 tuổi của Đức Huy mang bầu lần hai

    Nhạc sĩ 70 tuổi vui mừng chia sẻ sẽ đón con thứ hai với vợ trẻ vào đầu năm tới.

    Nhạc sĩ Đức Huy chia sẻ với VnExpress vợ ông đang mang thai ở tuần thứ tám. Hiện sức khỏe vợ ông khá tốt. So với lần đầu mang thai, cô bị nghén nhiều hơn.
    "Cách đây hai tuần, vợ tôi đi khám ở bệnh viện về nhà báo tin mừng, khiến tôi vô cùng bất ngờ. Đây là tin tuyệt vời mà tôi nhận được từ đầu năm đến nay. Tôi hy vọng có một bé gái trong năm tới", nhạc sĩ nói.

    Tác giả Đường xa ướt mưa chia sẻ thêm ông sẽ hạn chế nhận lời làm giám khảo chương trình âm nhạc và các công việc khác, dành thời gian chăm sóc bà xã.
    Con trai đầu của Đức Huy và vợ được hơn bốn tuổi. Nhạc sĩ còn có ba con với vợ cũ - ca sĩ Thảo My.
    Vợ Đức Huy sinh năm 1991, quê An Giang. Cô là trợ lý, luôn bên cạnh hỗ trợ công việc và chăm sóc nhạc sĩ. Ông thường được vợ nấu đồ ăn mang theo khi đi làm để đảm bảo sức khỏe.

    Nói về khoảng cách tuổi tác giữa hai vợ chồng, Đức Huy cho biết ông luôn tìm kiếm sự bất ngờ, khác biệt trong cuộc sống. "Đầu đời của nàng và cuối đời của chàng nếu có thể hòa hợp cùng nhau thì còn gì bằng", nhạc sĩ từng nói.


    Tâm Giao
    Theo vnexpress

  2. Thanks tamtien thanked for this post
  3. #2
    Thành Viên Chính Thức Thang1952's Avatar
    Tham gia ngày
    Nov 26th 2009
    Bài gởi
    356
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    20

    Default

    Già quá rồi mà có con ,chỉ tội nghiệp cho đứa nhỏ ,được Gen tốt thì khỏe mạnh ,không thì đau yếu .Mặc dù thấy trẻ con thì yêu lắm .Chả ham lắm đâu ?

  4. Thanks Vua Thoi Nay, KeeslerAFB thanked for this post
  5. #3
    Thành Viên Chính Thức
    Tham gia ngày
    Oct 25th 2007
    Nơi Cư Ngụ
    California
    Bài gởi
    1,326
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    35

    Default

    Nhạc sĩ Đức Huy: "Tôi đã vỡ mộng trên đất Mỹ"
    10/01/2006 16:46
    Sau nhiều năm bôn ba trên xứ người, Đức Huy, nhạc sỹ, ca sỹ với những bản tình ca lãng mạn như: Đừng xa em đêm nay, Và con tim đã vui trở lại... đã quyết định trở về quê hương sinh sống. Đó là nơi anh tin mình sẽ sống quãng đời còn lại đầy ý nghĩa, bỏ lại sau lưng tất cả những đau khổ...
    Hành trình đến nước Mỹ của anh đã bắt đầu như thế nào?
    Thoáng qua cũng đã 30 năm rồi. Tôi bỏ lại quê hương để đi theo gia đình. Nhưng họ đi sớm hơn, tôi ra đến sân bay thì đã trễ. Khi gia đình đã qua tuốt miền Đông, tôi vẫn bị kẹt ở trại tị nạn Phi Luật Tân. Do học Đại học Văn khoa, khoa Văn chương Anh, nên tôi tự nguyện gia nhập tổ chức giúp người tị nạn.
    Tình cờ gặp anh phóng viên người Mỹ đã quen từ khi ở Sài Gòn. Qua anh ta, tôi nhận lời giúp hai cô nhi lai Việt Nam để không phải ở trong trại lâu. Đó là chuyến bay dài nhất, khó quên nhất trong đời tôi.
    Chưa làm cha, vậy mà cùng một lúc tôi phải chăm sóc hai đứa trẻ 7 tháng tuổi, cứ vài tiếng lại cho chúng ăn một lần, rồi cho đi vệ sinh, dỗ nín khóc, ru ngủ ... Đến khi đặt được chân lên nước Mỹ, thì tôi bị dội ngay một gáo nước lạnh: Nơi đây không phải thiên đường, chỉ có vui chơi, tình yêu như mình xem phim. Trong túi còn đúng 30USD, tôi hoang mang, sợ hãi, thấy tương lai thực sự rất mơ hồ.
    Đâu là trạm dừng chân đầu tiên của anh?
    San Francisco. Anh bạn phóng viên đã giới thiệu tôi đến ở nhà bạn của anh ta. Nhưng ở đến ngày thứ 3 thì họ nói: "Anh phải đi kiếm việc làm, chứ chúng tôi không thể nào giúp anh thêm được!".
    Và anh bắt đầu lên kế hoạch cho 30USD?
    Tôi giữ kỹ 30USD trong túi và cân nhắc tiêu từng cent. Gọi một cuộc điện thoại chỉ có 10 cent, nhưng phải đắn đo như một quyết định trọng đại. Số tôi cũng may mắn, đọc trên trang vàng, tìm được một Nhà hàng Việt Nam. Họ hỏi tôi có kinh nghiệm làm nhà hàng không? Tôi nói dối là có và xin làm bất cứ việc gì, miễn cho tôi ngày hai bữa cơm và một chỗ nằm. Thế là họ cho tôi vào trong bếp.
    Ông bếp chính là một tay cờ bạc bên Tây trốn nợ không biết tiếng Mỹ, mà ông ấy khoái quá, thế là hai bác cháu tỉ tê với nhau, từ đó ông ấy dạy tôi nấu ăn. Cũng nhờ khá tiếng Anh, lại nhanh nhẹn, nên 1 tuần sau tôi được lên chức phục vụ viên.
    Những ngày ảm đạm nhất của anh trên đất Mỹ cũng chỉ là bị "mời khéo" ra khỏi nhà với 30 USD trong túi?
    Trước khi tìm được việc làm, tôi đã ở phòng dành cho những người trẻ bần cùng nhất. Cái phòng mà sáng thức dậy vươn vai thì hai tay đụng vào hai bên tường. Đi ăn phải xếp hàng vào Nhà thờ. Vì từ năm 4 tuổi tôi đã phải lang thang sống hết với cô lại đến bác, nên tôi lì lợm lắm, chưa bao giờ biết khóc.
    Cho đến ngày vào Nhà thờ xếp hàng xin ăn, tôi thấy sự tự lập của mình chưa đủ để đối chọi, và lần đầu tiên trong đời tôi đã khóc, mà khóc thê thảm, khóc rống lên vì tủi phận. Lúc kẹt, xếp hàng xin ăn cũng không sao, nhưng những hình ảnh diễn ra trước mắt làm tôi không thể dằn lòng được. Đói quá, họ cướp giật của nhau, cả đám loạn lên, như không còn là đồng loại của nhau nữa.
    Khóc xong, tôi lang thang ngoài công viên. Gặp người bạn Cu Ba, tôi than phiền. Anh bạn đó lại dội một gáo nước lạnh làm tôi tỉnh hẳn người: "Này anh, tôi cũng cực khổ như anh. Nếu chúng ta cực khổ, rồi không đi lên được thì chúng ta sẽ rơi xuống hố. Còn nói chuyện buồn, thì anh đừng gặp tôi nữa nhé!". Từ sự thức tỉnh đó, tôi đi tìm việc làm, đi học trong một trạng thái hết sức tươi vui.
    Anh gặp Thảo My và "Con tim đã vui trở lại"?
    Nhờ chơi nhạc và nổi tiếng từ khi còn ở Việt Nam, nên qua một người Đại Hàn, tôi gia nhập giới chơi nhạc San Francisco, vừa hát vừa đàn cho một ban nhạc ngoại quốc ở Hollyday in. Rồi tôi trở thành người du mục, hết sống ở San Fancisco, chuyển qua Cali, Hawai, rồi lại về Cali.
    Trong những chuyến đi đó, tôi gặp, yêu và cưới Thảo My. Chúng tôi đã có 3 đứa con xinh xắn. Hai vợ chồng mở phòng thu, được 10 năm thì kỹ thuật vi tính phát triển, việc làm ăn trở nên khó khăn. Tình hình ban nhạc ở Mỹ cũng rất ảm đạm, chỉ có trung tâm lớn mới sống sót, mình bé nhỏ càng trở nên oặt ẹo.
    Chúng tôi quay sang mở nhà hàng, trong đó tôi đóng đủ vai trò, từ nấu bếp, dọn dẹp, bưng bê đến trình diễn văn nghệ. Một cuộc chia tay thường bắt đầu từ tình hoặc tiền. Cuộc chia tay của chúng tôi rơi vào lí do thứ 2!
    Khi hôn nhân tan vỡ, người ta vẫn quen đổ lỗi cho đồng tiền, và cố tình quên trách nhiệm, tình cảm của mình?
    Thôi, lỗi của tôi nhiều, gần như hoàn toàn! Công việc không quen, lại cực nhọc, tất cả chồng chất lên vai, lúc nào tôi cũng lo lắng, không viết được nhạc. Tôi trở thành con người nóng nảy, nói chuyện với đồng nghiệp, với vợ thiếu nhỏ nhẹ, luôn tạo nên sự căng thẳng. Càng ngày chúng tôi càng cảm thấy xa nhau. Xa quá, đến một ngày giật mình không biết mình có phải người lạ hay không? Muốn cứu vãn nhưng đã trễ. Tôi nhận lỗi của mình, và gắng để tâm hồn được bình an. Bây giờ tôi mê thuyết Phật, cố tu, kiểm soát sự nóng giận của mình.
    Để lại các con ở Mỹ, anh về nước. Vì với anh, tự do ngọt ngào hơn con cái?
    Các con tôi là tất cả đối với tôi. Đến giờ, cái thiếu sót lớn nhất của cuộc đời tôi là không được sống gần con. Tôi đã phải dứt lòng khi ra đi. Ở Mỹ làm đĩa nhạc đã khó, còn những cái không phải nhạc thì lại khó làm, nhất là đối với một người như tôi, không đủ can đảm và kiên nhẫn để ngồi làm việc trong văn phòng. Vậy nên tôi phải làm cái gì đó để vừa cứu mình, mà lại lo được cho các con, đó là về Việt Nam. Hành động này cụ thể và trách nhiệm hơn nhiều.
    Một người mà sự đào hoa toát ra từ phong thái, tâm hồn, giọng hát như anh, chắc ít khi tình yêu bị "bỏ đói"?
    Nhiều người, nhất là phụ nữ, họ hay nói "chúng tôi rất thích những bài hát của anh", chứ ít ai nói "tôi thích anh". Đào hoa phải là người bảnh bao, cao ráo, biết chơi, tối đến chỗ này một chút, chỗ kia một chút. Còn tôi, không bảnh bao, không cao ráo, không thích chỗ đông người, thường "trở về với riêng ta một mình".

  6. #4
    CCCĐ
    Tham gia ngày
    Nov 26th 2016
    Bài gởi
    541
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    0

    Default

    Trích Nguyên văn bởi Thang1952 View Post
    Già quá rồi mà có con ,chỉ tội nghiệp cho đứa nhỏ ,được Gen tốt thì khỏe mạnh ,không thì đau yếu .Mặc dù thấy trẻ con thì yêu lắm .Chả ham lắm đâu ?
    Gen tốt hay xấu cũng chỉ là một chuyện bình thường. Cái trớ trêu là ... hắn đã gần đất xa trời, nằm cạnh miệng lỗ rồi!
    Nay mai chết đi thì ai dạy dỗ con cái nên người? Thật đáng tiếc khi để tăm tiếng bị vùi dập chỉ vì niềm vui riêng!

    Chỉ tội cho những đứa nhỏ mai này bơ vơ bên lề cuộc đời! Trách nhiệm ném xó nào nhỉ?

  7. Thanks Thang1952, N/A thanked for this post
  8. #5
    Thành Viên Chính Thức
    Tham gia ngày
    Mar 9th 2008
    Bài gởi
    59
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    12

    Default

    Trích Nguyên văn bởi cn_yeu_quy View Post
    Chưa sinh mà :-) ..... Chưa sinh kiểm tra vẫn được? .... nhưng như vậy thì lộ liễu quá :-) ..... Chắc không đến nỗi .... vì cáo già chưa đưa vợ con qua Mỹ mà? .... Nếu có ước mơ .... thì phải giữ mình chứ :-)

    À ..... Vợ trẻ ..... có khả năng sinh con là chuyện thường ..... trứng thường thì chỉ có một ..... càng lớn tuổi khả năng sẽ mất đi .... khả năng con mắc down syndrome cũng tăng ..... Nhưng tinh trùng ở nam giới thì nhiều ..... ngoại trừ bị bệnh .... đàn ông tuy già ..... nhưng khả năng tinh trùng gặp trứng ... cũng vẫn còn nhiều luôn :-)
    Bài viết có vẽ không thực tế.Là người tị nạn cs bước đầu qua Mỹ sẽ được cơ quan bảo trợ và chính phủ Mỹ giúp đỡ và tài trợ trong những tháng đầu tái định cư. San Francisco là thành phố của tiểu bang Cali tại sao phải đi từ San. đến Cali?

  9. #6
    Thành Viên Chính Thức Thang1952's Avatar
    Tham gia ngày
    Nov 26th 2009
    Bài gởi
    356
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    20

    Default

    Xin lỗi tôi là Bắc kỳ chính gốc (9 nút),tôi thấy anh này ĐH (như trong này có bài viết coi tướng ,biết tâm .Coi Tâm biết mệnh).Tôi không phải là thấy bói nhưng khi nhìn thấy cái miệng anh Bắc kỳ này là có cái miệng dẻo (hay nói dối),con người chua ngoa thì số sẽ không thọ lâu đươc .Em nào lấy được anh này ,không nói anh này bảo lãnh sang Mỹ thì sau này sẽ hối hận như vợ anh Tùng Giang .

  10. #7
    Thành Viên Chính Thức
    Tham gia ngày
    Jun 14th 2007
    Nơi Cư Ngụ
    Florida-usa
    Bài gởi
    2,173
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    61

    Default

    DH còn đạn sao mà bắn hăng say thế, ko chừng trâu mình nghé người đó chứ

  11. #8
    Thành Viên Chính Thức nguacon's Avatar
    Tham gia ngày
    May 19th 2012
    Nơi Cư Ngụ
    Trái Đất Nầy - This Planet Earth
    Bài gởi
    13,311
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    385

    Default

    "cá ai trong giỏ cá mình"
    Chúc mừng!

Similar Threads

  1. Tiền bạc không mang lại hạnh phúc
    By Quốc Hoàng in forum Nghệ Thuật Sống
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 12-21-2015, 01:15
  2. Tiền bạc liệu có mang lại hạnh phúc?
    By saigonman in forum Chia Sẻ Kinh Nghiệm
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 07-31-2015, 16:39

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •