Page 5 of 8 FirstFirst 12345678 LastLast
Results 101 to 125 of 199

Thread: Thao Thức

  1. #101
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (3)


    Hai ta bửa nọ vào hang núi
    Tìm đoá hoa thiêng chế thuốc tình
    Cho ngất men nồng, thân vạn kỷ
    Trăng vàng óng ả mãi lung linh

    Em lạc trong hang, chàng kiếm mãi
    Chim sầu phành phạch cánh quần bay
    Tìm hoài, tìm mãi, tàn khuya gặp
    Gió thét vui mừng, lộng cuốn quay!

    Có bửa em buồn nhớ Mẹ Cha
    Nỗi sầu đọng lại giọt sương pha
    Cả khung trời tối, ngàn mây nhạt
    Một bếp lửa hồng sưởi ấm xoa

    Những đêm gió buốt, hồn em lạnh
    Chàng rút ngàn hoa ở suối về
    Biến lại thành chăn dầy ủ ấm
    Hương tình đậm thắm ngút đê mê!

    Em gãi lưng mờ cho đả ngứa
    Lim dim Ma mắt ấm nồng đưa
    Như ngàn câu nói! Tình ơi hỡi!
    Khô khát, say bay được gió lùa…

    Em nhớ, chàng ơi, em nhớ mãi
    Ngút ngàn kỷ niệm chẳng phôi phai
    Giờ đây nức nở chim sầu bạn
    Một áng mây mờ rã cánh bay

    Mười năm khắng khít muôn hoa thắm
    Buộc lại hôm nay vạn nỗi sầu
    Ma gió dật dờ bay khắp nẻo
    Trăng tàn, băng giá trói đêm thâu!


    Trên đường tìm hồn Lang,
    nàng nhớ bao kỷ niệm…

    Nguyễn Thành Sáng

  2. Thanks canh_n2013, Hieucali, tamtien thanked for this post
  3. #102
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Nỗi lòng hồn nương về cõi thế (4)


    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (4)


    Nỗi thương nhớ dẫn về bao kỷ niệm
    Nghe u hoài, lưu luyến tận tâm can
    Quá mệt mõi, nàng lần lên đỉnh tán
    Co lại hồn, gặp bạn giấc mơ sâu…

    Chàng yêu ơi! Chàng đang ở nơi đâu?
    Có hay biết trăng sao giờ nhạt ánh
    Con chim buồn đang nép mình rủ cánh
    Dưới cơn mưa lóng lánh giọt sương buồn

    Thả hồn về xa vợi, nỗi sầu tuôn
    Thao thức nhớ trăng suông tình vạn kỷ
    Mây trôi về phủ mờ lên thủ thỉ
    Tiếng lòng em non nỉ nhớ thương chàng!...

    Tình ta ơi! Trong giấc điệp mơ màng
    Đang nức nở hai hàng châu sương nhỏ
    Anh trở lại dưới đêm mờ vàng võ
    Ủ ấm nàng nằm đó với sầu đau

    Đừng buồn nữa em ơi! Xoá nghẹn ngào
    Trên nẻo sống sông nào không nước chảy
    Giữa không gian mây nào chẳng từng bay
    Trăng sáng tỏ chẳng ngày đen tối sẩm!

    Tình hai ta ngút ngàn tràn biển thắm
    Vẫn sóng cồn lấm tấm bọt tan phôi
    Khắc khoải, bã buồn chỉ khổ mà thôi
    Vầng chếch bóng cũng rồi khi sáng tỏ

    Anh xa em cả một đời nhung nhớ
    Bao nỗi sầu tan vỡ lịm hồn anh
    Bởi ra đi, bỏ lại một vầng trăng
    Ngàn xúc cảm, vạn lần mong trở lại!...


    Hồn Nương gặp Lang
    trong mơ…

    Nguyễn Thành Sáng

  4. Thanks canh_n2013, Hieucali, tamtien thanked for this post
  5. #103
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default




    Tiếng Lòng Dĩ Vãng

    Lặng lẽ nhìn em rớt giọt buồn
    Ôi lòng da diết một niềm thương
    Dư âm thuở ấy dần thoang thoảng
    Hòa lẫn đâu đây khúc đoạn trường!

    Em cứ nhỏ nhiều, nhiều nữa đi
    Đầy tràn, ngập ngụa cả bờ mi
    Cho khô cạn hết dòng bi thiết
    Để sáng ngày mai khỏi bận vì…

    Còn anh dạ cũng xót xa đau
    Như thể ngàn cân ép lệ trào
    Khi hiểu vì sao cơn sóng dữ
    Lật thuyền duyên mộng giữa sông sâu

    Tất cả giờ đây đã lỡ rồi
    Rượu hồng chưa rót vội bay hơi
    Khói sương dày đặc, mờ nhân ảnh
    Mây xám lờ treo lủng lẳng trời!…

    Thôi thì khuây khỏa chuyện ngày xưa
    Mấy buổi tối nay dưới ngọn lùa
    Mình cận kề nhau tìm sống lại
    Ảnh hình kỷ niệm thuở trăng thơ…

    Anh muốn cùng em lắm ngọt ngào
    Giống thời dĩ vãng đượm tình ta
    Nhưng mà không thể và không thể
    Bởi sợ làm tan ảnh ngọc ngà…

    Mười mấy năm rồi tiếp tục trôi
    Giờ đây đôi nẻo khuất mù khơi
    Em ơi! Những lúc chiều thanh vắng
    Có thấy xa xa một bóng người?!...

    3/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #104
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default




    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (5)


    Chàng yêu ơi! Đêm nay chàng trở lại
    Bến sông buồn còn mãi bóng con đò
    Ngày chàng đi trăng héo sầu vò võ
    Ôm nỗi niềm biết tỏ với ai đây

    Không gian mờ phủ cả một vầng mây
    Cho sẩm tối tràn đầy bao phủ thiếp
    Quả tim tình rúm mình theo thắt nhịp
    Dòng máu sầu chẳng kịp chảy về thân

    Anh ra đi, em mất trọn vầng trăng
    Ngàn u tối, phủ dần lên cõi chết
    Cả âm ma dật dờ trong mỏi mệt
    Từng phút giây kéo lệch trái hồn em!...

    Nàng yêu ơi! Ta cũng nghẹn từng đêm
    Đường dương thế rủ mềm hồn ma ảnh
    Bởi nhớ ai, trăn trở mỗi từng canh
    Vạn bóng tối tròng trành trôi ánh lệ

    Em là suối, là thơ trăng, là bể
    Cả nỗi niềm ước thệ buổi bình minh
    Xa em rồi, tất cả biến trăng tình
    Thành lặng lẽ, trầm mình trong giá buốt!...

    Em lạnh lẽo chàng ơi! Tha thiết được
    Lửa của chàng lả lướt xác thân em
    Hừng hực nóng, rạo rực nhịp con tim
    Ngàn cảm xúc, lim dim hồn trăng gió

    Cho quanh đây lặng im hàng cây cỏ
    Đêm chỉ còn ửng đỏ lửa yêu đương
    Đẩy xa ra mịt tối bóng mây buồn
    Từng nhịp sóng dập dồn trôi bóng trắng!...


    Hồn Nương gặp Lang trong mơ…

    Nguyễn Thành Sáng

  7. Thanks Hieucali, Nhu Thuong, tamtien thanked for this post
  8. #105
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Nỗi lòng hồn nương về cõi thế (6)


    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (6)


    Chàng! Chàng ơi! Chàng đâu rồi chàng hỡi!
    Sao như mờ, phủ tối cả bầu đêm
    À hoá ra! Mệt mỏi, giấc say mềm
    Uyên nhớ bạn, êm đềm trôi mộng mị…

    Gió trăng ơi! Còn đó để mà chi
    Sao gió chẳng trôi đi đừng trở lại
    Và trăng lụn tàn khuất dưới tầng mây
    Cho cả không gian nầy thành cõi chết!

    Để Ma sầu từ nay thôi rũ rượi
    Vọng u hoài, chuỗi đợi với chiều thu
    Khóc cuộc tình ngàn vạn trói âm u
    Quăng xa thẳm, mịt mù nơi lặng lẽ!

    Lang yêu ơi! Chàng đi, em quạnh quẽ
    Tiếng dế sầu nắc nẻ mỗi đêm về
    Sương bóng tàn đọng giọt nhỏ lê thê
    Buồn bã quá, thiếp lê chân khắp nẻo

    Đường dương thế, tình yêu ta gọi réo
    Thiếp tìm chàng, lạnh lẽo dưới sương mờ
    Không nghe ai, nén lại để đợi chờ
    Đừng buồn thiếp, trăng mờ bay cõi thế!...

    Bước trần gian, từng giờ rơi ánh lệ
    Suốt đường dài nàng để mắt nhìn quanh
    Cũng thật nhiều éo le, oan nghiệt cảnh
    Cũng ma hồn, cũng chạnh khóc sầu ai

    Trải khắp lối, trói cuốn cánh heo may
    Muôn cảnh ngộ đoạ đày như bọt biển
    Nàng thấy, nàng nghe, thắt lòng xao xuyến
    Cõi dương trần là giếng liệm người rơi!...


    Hồn Nương thổn thức dọc đường…

    Nguyễn Thành Sáng

  9. Thanks Hieucali, Nhu Thuong, tamtien thanked for this post
  10. #106
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    Mùa Đông Hốt Lá

    Se sắt cuộn tròn dưới tiết đông
    Ngắm bao di ảnh, tái tê lòng
    Niềm thu cũ hết, tình thu chết
    Sao mãi còn đây nỗi nhớ nhung!

    Em đã theo tôi suốt khoảng dài
    Giữa bầu quang đãng nhẹ nhàng bay
    Cố vươn cánh mỏng xoè cho rộng
    Chẳng bận gì đâu phút mệt nhoài

    Cùng kết thơ vần vạn sắc hoa
    Gửi vào lồng lộng tặng về xa
    Trăm ngàn hương thắm, say hồn lữ
    Tất cả đều mang nét ngọc ngà

    Có những đêm trăng tỏa sáng màu
    Không gian lơ lửng cận kề nhau
    Từ trong thăm thẳm muôn xao xuyến
    Xúc cảm tràn dâng, muốn chặt vào!…

    Tất cả qua rồi, một khúc quanh
    Hồn đan khoảnh khắc rã tơ mành
    Luyến lưu ngày tháng theo vàng lá
    Lặng lẽ âm thầm lả tả nhanh

    Lạnh lẽo chiều nay bỗng nhớ về
    Mùa thu năm trước mảnh thuyền đi
    Dưới du dương thổi, lòng êm ả
    Thẳng mái chèo bơi hướng ảnh thề

    Có nhạc, có đàn với có em
    Có từng rung động giữa buồng tim
    Giờ không còn nữa bao nhiêu ấy
    Tôi hốt tàn phơi…thả nhớ tìm!...


    17/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  11. Thanks canh_n2013, huudangdo, Hieucali, Nhu Thuong, tamtien thanked for this post
  12. #107
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default




    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (7)


    Chân tiếp bước, đi dần vào phố
    Đêm ánh đèn khắp chỗ bừng soi
    Nàng Ma nhìn thấy chơi vơi
    Lạ lùng một cõi rạng ngời ánh trăng!

    Ba ngàn năm chưa lần nhìn thấy
    Chuyện hôm nay sáng dậy góc trời
    Cái gì lạ quá hỡi ơi!
    Thuở xưa bầu tối, cả trời âm u

    Kìa! ngộ nghĩnh vù vù lăn chạy
    Người phây phây, động đậy hai chân
    Vùn vụt nó tới phăng phăng
    Ta đây thích quá, lại gần xem sao…

    Đèn chớp tắt, nhiều màu đẹp mắt
    Người rộn ràng, ăn mặc bảnh bao
    Kèn kêu, tấp nập, xôn xao
    Kẻ đi, người lại, khắp màu chói chang!...

    Bỗng chợt nhớ hồn Lang biền biệt
    Nàng chạnh lòng, chẳng thiết, rời đi
    Không gian rộn rã nghĩa gì
    Cánh hồn ảm đạm lần về ven xa!

    Trăng nhớ gió, đêm tà héo rủ
    Mảnh tình yêu ấp ủ tim sâu
    Chàng ơi! Anh ở nơi đâu?
    Cô đơn, lạnh lẽo, vạn sầu xé em!

    Nỗi buồn bã tơi mềm Ma ảnh
    Ghé bên bờ, rã cánh, hồn lay
    Lờ đờ thần trí bi ai
    Có cơn gió nhẹ bay bay đến gần!...


    Trong lúc Hồn Nương buồn bã,

    Thổ Địa xuất hiện…

    Nguyễn Thành Sáng

  13. Thanks Hieucali, Nhu Thuong, tamtien thanked for this post
  14. #108
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Nỗi lòng hồn nương về cõi thế (8)


    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (8)


    Nầy Ma nữ! Trông ngươi buồn bã
    Cánh hoa sầu, tơi tả chiều thu
    Vọng về xa thẳm mịt mù
    Nỗi niềm tan tác, âm u cõi lòng

    Chuyện bến nước, dòng sông xuôi ngược
    Kể ta nghe, hiểu được sự tình
    Vui buồn, sai đúng, xấu xinh
    Cớ sao lạc bước một mình đến đây?...

    Ngài là ai? Mà nay han hỏi
    Như thương tình, đen tối của tôi
    Thuyền duyên cách biệt đôi nơi
    Chim uyên rã cánh, mộng đời vỡ tan!...

    Ba năm trước*, có chàng khốn khổ
    Cũng ngồi đây, nỗi nhớ buồn đau
    Và ta cũng thấy nghẹn ngào
    Giống ngươi thân phận xót đau bây giờ!...

    Nghe Thần kể, thẫn thờ Ma nữ
    Đúng là chàng! Lữ thứ bôn ba
    Mong tìm gặp lại Mẹ Cha
    Với hồn Tộc Tổ, đậm đà sắc son

    Trải ba mùa thu tròn biền biệt
    Chẳng thấy chàng, chắc thiệt đã về
    Dương trần cõi sống tình quê
    Trăm năm cách biệt, lê thê nỗi sầu…

    Nàng quyết định không đau chờ đợi
    Chốn bụi hồng tìm lại Mẹ Cha
    Và may gặp lại tình ta
    Còn hơn âm giới xót xa mỏi mòn!...


    Hồn Nương quyết định tìm
    Cha Mẹ và nhập lại cõi thế…

    *Thời gian ở dương trần.

    Nguyễn Thành Sáng

  15. Thanks Hieucali, huudangdo, Nhu Thuong, tamtien thanked for this post
  16. #109
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    Âm Vang Từ Sâu Thẳm

    Hoàng hôn dưới bóng hoàng hôn
    Trầm ngâm nghĩ chuyện mất còn, đổi thay…
    Dạt dào quấn ngọn heo may
    Bâng khuâng dĩ vãng, lắt lay nỗi niềm!

    Nhớ xưa mỏng mảnh nan thuyền
    Gió giông đưa đẩy truân chuyên cuộc đời
    Vậy mà cũng ấm, cũng vui
    Tình cha, nghĩa mẹ, rạng ngời tâm tư

    Anh em khắn khít từng giờ
    Lo toan, đùm bọc chẳng chờ hỏi han
    Trọn ôm một ánh trăng vàng
    Từ trong tỏa sáng soi đàng bước chân

    Họ hàng, quyến thuộc xa gần
    Bạn bè đây đó, muôn phần mến thương
    Ít khi vướng sợi dây buồn
    Chỉ loang theo gió, làn hương đưa về!

    Thời gian chầm chậm trôi đi
    Tuổi thơ gửi lại bên lề ngày xưa
    Và rồi biết mộng, biết mơ
    Biết yêu da diết, để chờ, để đau…

    Cảnh đời bỗng chốc bể dâu
    Lưng chừng gãy cánh, đọng sầu con tim
    Bốn bề phủ kín màn đen
    Võ vàng thui thủi…Về miền nào đây?

    Âm thầm nung nấu tháng ngày
    Từ trong mù mịt cố xoay trở mình…
    Giờ mang nỗi nhớ mông mênh
    Từ sâu thăm thẳm…Hỡi tình! Tình ơi!

    9/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  17. Thanks Nhu Thuong, tamtien thanked for this post
  18. #110
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (9)


    Nghe Thần phân giãi chuyện dòng đời
    Trắc trở duyên tình, phận lẻ loi…
    Phai nhạt, đêm tàn, sương nhỏ giọt
    Chim đơn vụt cánh cất ngàn khơi

    Sơn Tây, Vĩnh Phúc về Hà Nội
    Bắc Kạn, Thái Nguyên, khắp núi đồi…
    Thắm thoát một năm trôi lặng lẽ
    Bóng hình Cha Mẹ bặt âm hơi!

    Có lúc giật mình, sao hệt Mẹ
    Rộ vui ai đó thể như Cha
    Quay nhìn ngỡ ngàng, chim trời giống
    Hoa sắc điệp trùng lại tách ra

    Chợt một đêm mưa, vùng đất cổ
    Ninh Bình, mệt mỏi, bước chân vô
    Vợ chồng đằm thắm nhìn mưa rụng
    Giống hệt sanh thành vạn nhớ mơ

    Nét phượng, mày ngài, thân liễu thắm
    Khí hùng chan chứa ấm tình trăng
    Đúng rồi Cha Mẹ ngàn yêu dấu
    Chuyển kiếp bừng sinh, trở lại trần!...

    Lang ơi! Thiếp gói lại thơ tình
    Cõi thế nhập về với biển sinh
    Ngắn ngủi thời gian may gặp gỡ
    Bằng không Ma giới trở về mình

    Con lạy Mẹ Cha, xin nhập xác
    Cây đa, bến cũ, bóng thuyền xưa
    Linh hồn nối lại ngàn năm trước
    Điệp khúc thâm tình mãi vọng đưa!...


    Nàng nhập hồn vào bụng Mẹ…

    Nguyễn Thành Sáng

  19. Thanks Nhu Thuong, tamtien thanked for this post
  20. #111
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Nỗi lòng hồn nương về cõi thế (10)


    NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (10)
    Hay
    Thao Thức Xa Xôi

    Thời gian lặng lẽ theo năm tháng
    Vạn ái, ngàn ân thuở mộng vàng
    Hương lửa đêm tàn nay gửi lại
    Âm gian cuốn cất một tình trăng…

    Có người thi sĩ đất Cần Thơ
    Thường vắng ưu tư với thẫn thờ
    Như nhớ, như trông về diệu vợi
    Trăng lòng ánh nhạt nỗi chơ vơ

    Chốn Bắc, Ninh Bình cũng một người
    Đóa hồn thi nữ thắm hoa tươi
    Nhưng sao như mãi hằng tư lự
    Viễn mộng, sầu đau trải bóng đời!

    Có phải trăng tàn, sương đọng giọt
    Ngàn năm yêu dấu, khóc ly tan
    Lời xưa hẹn ước còn theo gió
    Cõi lạc dương trần, mãi trở trăn?

    Trầm lặng, dòng đời theo biển sống
    Bắc Nam hai bóng rủ hồn đông
    Chiều tà canh cánh, niềm cô quạnh
    Ảm đạm, nhớ nhung, khắc khoải lòng?

    Cho đời buồn bã bầu tâm sự
    Trái bóng trôi về một chốn xa
    Chìm đắm tâm hồn theo tiếng gọi
    Xa xưa tình ái của lòng ta

    Vẫn biết tình yêu để lắm sầu
    Thế mà thiếu vắng, khát làm sao
    Ma tình! Đau khổ! Hay huyền hoặc!
    Tự mãi ngàn thu vẫn chén đào!

    Nguyễn Thành Sáng

  21. Thanks hoaquynh, dumuc, Nhu Thuong, tamtien thanked for this post
  22. #112
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    Nhớ Hoài Ánh Mắt

    Chờ ai! Em vẫn chờ ai?
    Cho thu đọng mắt, cho dài héo hon
    Âm thầm, lặng lẽ sớm hôm
    Xác treo lờ lững, còn hồn nơi đâu!

    Xui chi một mối duyên đầu
    Cánh chim tăm cá, để sầu con tim
    Rồi mai trở lại tìm em?
    Hay cơn thoảng nhẹ bên thềm mà thôi!

    Vấn vương kỷ niệm một thời
    Bao nhiêu dịu ngọt, bao lời mến thương
    Giờ đây ôm mảnh trăng buồn
    Canh khuya thao thức, nhìn sương rụng bờ

    Những lần thả bước vào mơ
    Thấy hình ai đó vật vờ giống anh
    Bên trong nhịp đập trào dâng
    Bóng bay vụt đến thật gần…Lại tan

    Giật mình trở giấc ngỡ ngàng
    Rưng rưng khem khép, đôi hàng lệ rơi
    Màn đêm phủ khối ngậm ngùi
    Âm vang não nuột xa xôi vọng về!…

    Mười năm vò võ ủ ê
    Nỗi niềm trông đợi mỏi mê tấc lòng
    Biết người có nhớ em không
    Hay như nước bạc theo dòng trôi qua…

    Tóc xanh giờ đã trắng ngà
    Thời gian đăng đẳng như là mới đây
    Dịu dàng ánh biếc của ai
    Khiến em cứ mãi nhớ hoài không quên!

    10/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  23. Thanks Nhu Thuong, hoaquynh, tamtien thanked for this post
  24. #113
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    DÒNG ĐỜI VÀ SỰ HÒA HỢP

    Mênh mông biển sống cuộc trần ai
    Hạnh phúc, cơ cầu, những đổi thay
    Giọt ánh đong đầy hồn cỏ lá
    Hương lòng dào dạt, cánh diều bay!

    Tâm tình, ý sống chuỗi dòng trôi
    Điệp khúc thăng trầm cứ mãi bơi
    Vũ trụ, con người luôn chuyển mãi
    Ngàn năm, vạn kỷ vẫn luân thời

    Hừng sáng vầng đông dần lộ ánh
    Trưa về hừng hực nhiệt trời nung
    Chiều tà gió nhẹ bầu thanh mát
    Đêm đến trăng soi tỏa khắp cùng

    Có lúc nỗi niềm như sáng rạng
    Lúc buồn trơ trọi trước hư không
    Khi nghe tơi tả, khô cằn cỗi
    Khi thắm men say, ngất cõi lòng!

    Bao bầu tâm sự lắm đầy vơi
    Mộng sống thênh thang trải bóng đời
    Những buổi thu tà sầu quá đổi
    Băng sương giá lạnh ủ ê lời

    Thế mà gió thổi ở trên xa
    Khác cánh lay bay chốn cạnh nhà
    Lồng lộng ngân vang, bầu trải rộng
    Thâm trầm nhè nhẹ nhịp ngân nga

    Ý sống con người cũng thế thôi
    Vầng trăng đang độ thắm đầy vơi
    Khó cùng ánh lặn, bầu tàn nhạt
    Chỉ thắm hương lòng mộng xứng đôi!

    Nguyễn Thành Sáng

  25. Thanks Nhu Thuong, hoaquynh, tamtien thanked for this post
  26. #114
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Lấp lánh ánh sao




    LẤP LÁNH ÁNH SAO

    Trăng lặn sau đồi, sương nhỏ xuống
    Từng hồi u ám bởi giăng mây
    Đẩy bầu vắng lặng chìm muôn thuở
    Réo rắt phong sầu trở lại đây!

    Hồn ai thao thức đang hoài niệm
    Chạnh mảnh tơ lòng dưới bóng trăng
    Lờ lững nỗi niềm trôi sóng nước
    Dật dờ, chao đảo, đẩy xa dần

    Xúc cảm để rồi nghe nhớ quá
    Chuỗi ngày tình thắm nhẹ ngân nga
    Như thuyền lướt vượt trên dòng gợn
    Rực rỡ hai bờ trải chiếu hoa

    Thế mà bỗng chốc dậy cuồng phong
    Biến sẩm khung trời chuyển sắc đêm
    Phủ chụp bốn bề thành tịch mịch
    Giọt buồn rỉ rả nhỏ trôi êm!

    Lặng lẽ thời gian không trở lại
    Mối sầu đeo đẳng nhớ về ai
    Dậy cồn biển sóng ngàn ngăn trở
    Thuyền đậu, âm thầm thả mộng bay…

    Đêm nay cắt nửa mảnh trăng thu
    Tiếng sáo bên sông thổi vọng về
    Dào dạt nhẹ đưa vào bóng mộng
    Khiến hồn tan tác động lê thê

    Có ánh sao Khuê lấp lánh khuya
    Nhẹ đưa vào mắt kẻ sầu lơ
    Đẩy bầu tăm tối về cung vọng
    Kẻ lụy chao lòng dậy khúc mơ!

    Nguyễn Thành Sáng

  27. Thanks Nhu Thuong, huudangdo, hoaquynh, tamtien thanked for this post
  28. #115
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    THU ĐẾN ĐỂ PHAI PHÔI


    Gió kéo mây về trải bóng đen
    Cho bầu u ám phủ mờ đêm
    Khiến vầng trăng sáng giờ đây nhạt
    Để lạnh sau đồi, bếp lửa nhen

    Vắng lặng canh khuya loé chút ngời
    Ánh về lóng lánh giọt sương rơi
    Trôi trên lá cỏ, dần lăn tới
    Kẻ đá bên đường, cố lẹ bơi!

    Gói kín nỗi sầu vào quạnh quẽ
    Âm thầm chiếc bóng nẻo đi về
    Hồn sương giá lạnh chìm hoang tịch
    Ủ ấp bao sầu chuỗi mộng mê

    Bởi ánh trăng vàng quay gót trở
    Để cho gió lạnh kéo mây dờ
    Phủ niềm tan tác bên bờ khóc
    Một bóng ai hoài quạnh vất vơ!...

    Ngày tháng qua dần, nay đến thu
    Giọt sương thuở ấy cuốn sầu ưu
    Giờ đây tan mất nơi hoang vắng
    Đã bốc bay về cõi viễn du

    Hơi nước từ xa theo gió bay
    Tụ thành sương mới, thế tàn phai
    Dưới bầu êm ả, xua ngàn chết
    Một khúc quay vòng chuyển đổi thay

    Cảnh vật bừng khơi theo ánh dưỡng
    Khung trời rạng rỡ trải đêm nay
    Lay hồn sầu mộng, từng thao thức
    Tỉnh giấc mơ sầu, cạn chén say!

    Nguyễn Thành Sáng

  29. Thanks hoaquynh, Nhu Thuong, huudangdo, tamtien thanked for this post
  30. #116
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Cao cả hồn hoa


    CAO CẢ HỒN HOA


    Đêm khuya vắng lặng bầu gom xuống
    Bóng tối phủ trùm bởi áng mây
    Đưa chuỗi suy tư về mộng thuở
    Cho tim lay động kéo về đây!

    Thấy lạnh nỗi niềm, vương kỷ niệm
    Hôm nào ấm áp mảnh tình trăng
    Giờ đây rũ ánh trên dòng nước
    Mờ nhạt, tàn trôi, khuất lặn dần

    Ảm đạm để rồi nhung nhớ quá
    Ghịt hồn dĩ vãng thổi ngân nga
    Đẩy sầu man mác theo dòng gợn
    Về cõi u hoài nhỏ mộng hoa…

    Bên bờ suối nhỏ bến rêu phong
    Có đóa hoa Quỳnh nở giữa đêm
    E ấp cánh ngà nơi tĩnh mịch
    Dạt dào trước gió nhẹ đưa êm

    Lụy khách ngửi vào như dịu lại
    Hương hoa bát ngát đẩy sầu ai
    Cho người thao thức vơi trăn trở
    Quá khứ đau buồn nhẹ cánh bay!

    Nguyễn Thành Sáng

  31. Thanks hoaquynh, Nhu Thuong, huudangdo, tamtien thanked for this post
  32. #117
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default




    GIÓ VÀ ÁNH

    Lửa lòng đã tắt mới vừa nhen
    Ấm áp, dập dìu đuổi ám đen
    Thắm thiết, nhẹ nhàng phơi cảnh vật
    Thâm trầm, êm ả dưới trăng đèn

    Em đến, tình yêu ôi! Sáng ngời
    Dạt dào một sớm nắng ngàn bơi
    Trải chan cành lá lâng lâng nhẹ
    Cảm xúc nỗi niềm, giọt bóng rơi!

    Đêm đã hết mờ, thôi quạnh quẽ
    Ánh vàng quyện gió kết đam mê
    Tình trao tươi mát soi dòng nước
    Như lặng chiều ai, vọng sáo về

    Hôm nào mới đó, trời trăn trở
    Trống vắng canh khuya vạn sắc dờ
    Nhen nhúm ma sầu nơi nụ búp
    Cho tàn khẻ nở cánh chơ vơ!

    Và nhốt linh hồn trong bóng thu
    Gói chung vào đó khối âm u
    Đưa vào không phận bầu hoang vắng
    Dờ dật trôi về cõi viễn du

    Gió đã chui ra, vụt cánh bay
    Rồi quay mặt lại thấy buồn thay
    Muốn tung đôi mỏng về phương tốt
    Mà khối đen dài mãi chẳng thay…

    Em đến tinh mơ một ấm say
    Choàng tôi tỉnh giấc nhớ hôm nay
    Khung trời còn đó bao ngàn thắm
    Sao chẳng bay vào, lại cuốn đây!

    Nguyễn Thành Sáng

  33. Thanks Nhu Thuong, huudangdo, tamtien thanked for this post
  34. #118
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Nỗi niềm


    NỖI NIỀM


    Xúc cảm dạt dào, thấy mến ai
    Hồn trăng thắm thiết ngọt ngào thay
    Như cơn gió nhẹ lay cành lá
    Dìu dặt hương lòng một thoảng bay

    Chiếc bóng thời gian cứ mãi trôi
    Dòng đời từng chập chiếc thuyền bơi
    Và ngàn sóng gợn luân chuyền mãi
    Thuyền, sóng cách nhau một khoảng thời!

    Hừng sớm nắng hồng vươn rực ánh
    Trưa về hừng hực nhiệt trời nung
    Chiều tà vắng lặng, bầu thanh mát
    Mỗi chuỗi thời gian nhịp sống cùng

    Nhìn đóa hoa vàng đang sắc rạng
    Cây già mến cảm cũng bằng không
    Tiếc cho khô héo, thân cằn cỗi
    Chỉ ngắm nhìn hoa, chạnh nỗi lòng

    Tâm tư, ý sống biết chơi vơi
    Bởi đó và đây khác nẻo đời
    Tuổi mộng cách xa, xa quá đổi
    Sự tình chia sẻ có thành lời?

    Nguyễn Thành Sáng

  35. Thanks Nhu Thuong, huudangdo, tamtien thanked for this post
  36. #119
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default




    NHỮNG SẮC THU


    Lặng lẽ nỗi niềm với chuỗi đen
    Từng đêm thao thức dưới khung đèn
    Lúc mờ, lúc tỏ khi phai nhạt
    Hòa cõi sương buồn, tiếng nhóc nhen!

    Ảm đạm trời thu chẳng sắc ngời
    Chỉ buồn tơi tả, lá vàng rơi
    Vầng mây u ám dần trôi tới
    Gió cuốn cây cành những bóng bơi

    Cho cả khung trời như quạnh quẽ
    Từ xa thăm thẳm thổi bay về
    Lân tinh ma quỷ nơi hoang tịch
    Lấp lóe, chập chờn ánh muội mê

    Để ai bi thiết, ai trăn trở
    Rã mảnh hồn sinh với dật dờ
    Sầu héo, tạ tàn rồi bật khóc
    Tiếng lòng đau khổ, nghẹn chơ vơ!

    Biến một thu sầu thành ám thu
    Khiến người thống thiết mãi sầu ưu
    Trôi xa, xa tận vào chốn vắng
    Rã mảnh linh hồn cõi mộng du…

    Cũng một trời thu, lại nhẹ bay
    Tâm tình phơi phới với phôi phai
    Bởi bao lá rụng bao lần chết
    Là bấy chồi xanh, chuỗi sống thay

    Rụng xuống thành phân, bồi đắp dưỡng
    Đau buồn quá khứ để hôm nay
    Đôi chân chậm lại, dừng thao thức
    Bước tới từ từ thong thả say!

    Nguyễn Thành Sáng

  37. Thanks huudangdo, Nhu Thuong thanked for this post
  38. #120
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Tình trôi



    TÌNH TRÔI

    Năm tháng u hoài, chuỗi nhớ mong
    Hồn ai lạnh lẽo cuốn sầu đông
    Thuyền duyên xa bến còn vương sóng
    Kẻ ở, người đi mãi chạnh lòng!

    Mỗi độ thu về mang nỗi nhớ
    Nghe buồn rười rượi trải bâng khuâng
    Thời gian lâu quá, giờ như lạ
    Nhạt nhẽo hương tình của gió trăng

    Những lúc đêm mờ, bó gối lâu
    Nỗi niềm ảm đạm quấn hồn sâu
    Máu tim tha thiết quay cuồng vội
    Chảy khắp thân sầu trước đến sau

    Khao khát ôm em trong ngực tôi
    Hôn lên má thắm, nhỏ đôi lời
    Anh yêu, anh nhớ em nhiều lắm
    Nếu mộng không thành chắc tả tơi!

    Rồi chợt tỉnh ra lại trở trăn
    Nghe buồn da diết dưới thâu canh
    Hương xưa ngày cũ giờ phai nhạt
    Tình thắm qua rồi đã hết xanh…

    Chiều nay lặng lẽ, hồn quay thuở
    Gió cuốn mây về phủ trái tim
    Chìm đắm tâm tình trong khoảng lặng
    Khung trời mờ nhạt trải màu đen

    Giã biệt tình xưa, tôi cố quên
    Trăng thơ, ý sống sẽ ngời lên
    Và hoa dạ lý hương thơm lọt
    Vào trái tim sầu, đuổi bóng rên!

    Nguyễn Thành Sáng

  39. Thanks huudangdo, Nhu Thuong thanked for this post
  40. #121
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    LƯU LUYẾN HOA QUỲNH


    Nước cuốn, thuyền đi, mưa đổ xuống
    Ngày qua đưa đẩy bóng tình mây
    Dây dưa buồn bã, người quay thuở
    Dào dạt tâm tình, trải đó đây!

    Bởi lòng ray rứt nên vương niệm
    Loáng thoáng u hoài nhớ mộng trăng
    Nhưng chỉ qua cầu trôi sóng nước
    Rồi tan phẳng lặng chảy qua dần

    Có đóa hoa Quỳnh hương đượm quá
    Đêm mờ hé nhụy nở ngân nga
    Gió buồn tri ngộ, hồn lay gợn
    Nhìn, ngắm, nghe lòng cảm xúc hoa!

    Chiều tàn nắng tắt, Sao Khuê ánh
    Ấm áp nỗi niềm ngọn gió say
    Réo rắt nhịp cành, hoa thắm vợi
    Gió nhè nhẹ cảm muốn dang tay

    Nhưng bởi trời mờ như ảm đạm
    Dật dờ gió ngại trước cung thâm
    Biết mây có kéo về phơi bã
    Để chạnh hồn hoa khắc khoải tâm!

    Gió thoảng bay vào cõi lộng đi
    Bởi buồn muốn nắm, biết làm chi
    Đêm sâu ủ rủ hồn bay nhớ
    Và thấy khát khao một ánh thì…

    Chiều nay hoa rủ, hồn thu gợi
    Tiếng hú xa xăm vọng kéo về
    Biến ngọn cuồng phong thành cánh mục
    Với niềm lưu luyến chảy lê thê!

    Nguyễn Thành Sáng

  41. Thanks huudangdo, Nhu Thuong thanked for this post
  42. #122
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Tình mãi.


    TÌNH MÃI.

    Một thuở gửi lòng qua bến sông
    Chiều tàn vắng lặng thấy hồn đông
    Vọng về chốn ấy nghe rười rượi
    Ánh nhạt, mây đưa, thắt thẻo lòng

    Cứ thế thời gian mang nỗi nhớ
    Những ngày mưa đổ thấy bâng khuâng
    Con thuyền cuộc sống lênh đênh quá
    Một khoảng xa vời để vói trăng!

    Nếu biết rằng yêu chẳng được lâu
    Cát vàng sa mạc dấu chân sâu
    Chỉ cơn gió lốc tràn qua vội
    Tất cả phủ bằng một thoáng sau

    Thì ngày xưa đó ở lòng tôi
    Chẳng thể vấn vương, chẳng thể lời
    Anh nhớ, anh yêu em nhiều lắm!...
    Để nay phải ảm với sầu tơi!

    Và những năm dài mãi trở trăn
    Nghe buồn bã quá dưới thâu canh
    Nhìn đâu cũng thấy như mờ nhạt
    Cả một khung đời mất chữ xanh

    Tình đau có phải “tình muôn thuở”
    Sao cứ sống hoài ở trái tim
    Dần nát linh hồn trong khoảng lặng
    Dật dờ, đau đáu, nhỏ đêm đen

    Đã biết bao lần tôi cố quên
    Từ trong tiềm thức kéo hồn lên
    Khỏi nơi cái giếng ngày xưa lọt
    Nhưng nó cứ chằng với rị rên!

    Nguyễn Thành Sáng

  43. Thanks huudangdo, Nhu Thuong thanked for this post
  44. #123
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    THU GỢI.


    Hạ đã qua rồi lại đến thu
    Khung trời héo hắt chuyển âm u
    Đưa hồn nhung nhớ về trăn trở
    Kéo lại mây sầu phủ lắc lư

    Ảm đạm mờ sâu trải ánh buồn
    Lay tim dào dạt nhẹ ngân luôn
    Đẩy lòng trôi tít về xa vợi
    Tận cuối chân trời, vọng tiếng thương!

    Thu đến cho bầu phơi sắc vắng
    Cuốn hồn lữ thứ cõi chơi vơi
    Trói bao buồn bã, bao niềm nhớ
    Và ngắm vàng rơi, nghẹn ý, lời

    Muốn thét lên rằng! Sao chẳng quên
    Tình xưa ngày ấy mãi lênh đênh
    Như con nước chảy in mây nhạt
    Nhấp nhố lúc chìm, lúc nổi lên…

    Nhưng rồi chợt nghĩ! Muốn thu ơi
    Muốn nhớ, muốn hoài, muốn hỡi ôi
    Để biết khóc tàn, sầu thắm đượm
    Biết buồn nối tiếc một tình trôi!

    Nguyễn Thành Sáng

  45. Thanks huudangdo, Nhu Thuong thanked for this post
  46. #124
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default Tương tư lay lắt



    TƯƠNG TƯ LAY LẮT


    Cũng chiều, cũng nhớ, cũng hoài mong
    Tình thuở ngày xưa lạnh giá đông
    Cảm xúc tâm hồn như vạn sóng
    Dật dờ, bào bọt nát tim lòng!

    Sớm tối thẫn thờ luôn vọng nhớ
    Đêm buồn thảm đạm, nhỏ bâng khuâng
    Thư tình ngày cũ giờ như lạ
    Khắc khoải luôn về, mãi nhớ trăng

    Vắng lặng canh khuya trải bóng lâu
    Nước dòng tình ái chảy vào sâu
    Trái sầu hứng lấy rồi lay vội
    Biến khúc nhịp lòng quặn trước sau!

    Và thế cứ trôi theo tháng năm
    Hồn ai đã héo biến thành thâm
    Trời mây sông nước giờ như đứng
    Chỉ thấy trong nầy tim nó ngân

    Ý sống tan dần theo chuỗi lụy
    Nhìn đâu cũng thấy vạn cung sầu
    Lời yêu, tiếng ái luôn quay động
    Rồi cuốn bay vào giấc mộng sâu…

    Thoáng chốc thời gian cũng nhạt dần
    Năm năm thắm thoát lạnh hồn trăng
    Giờ đây mỗi độ chiều thu quạnh
    Loáng thoáng quay về chút trở trăn

    Nếu biết yêu là mang khổ nặng
    Thì xưa năm ấy hãy đừng đi
    Xem như gió thoảng qua khung lặng
    Chớ gặp làm chi, để nhớ, bi!

    Nguyễn Thành Sáng

  47. Thanks huudangdo, Nhu Thuong thanked for this post
  48. #125
    Thành viên chính thức
    Join Date
    Feb 6th 2016
    Posts
    260
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    8

    Default



    Bỏ Rượu

    Từ văng vẳng…Ô! Nầy Sáng!

    Cả ngày qua “lai láng” đủ chưa
    Và giờ đây giữa khuya tỉnh dậy
    Nỗi buồn có được phôi phai
    Hay thêm trĩu nặng, đoạn đoài ruột gan?...

    Văng vẳng hỡi! Ngập tràn khốn khổ
    Khiến mãi hoài trăn trở sầu ai
    Nên đành nốc cạn men cay
    Quên đi chán nản chuỗi ngày tối tăm…

    Cho Sáng phải năm lần xỉn té
    Rồi tự mình gượng để đứng lên
    Lờ đờ dưới cõi mông mênh
    Áo quần lem luốc, bập bềnh gót đi…

    Ta thống hận ánh thề bị nát
    Tận đáy lòng chất ngất vấn vương
    Tấm thân trôi giạt bên đường
    Bốn bề giăng phủ hàn sương mịt mờ

    Ngày sớm tối chơ vơ lẻ bóng
    Cảnh cơ hàn khát ấm, thèm êm
    Não nề đầy ấp con tim
    Đìu hiu, vắng lặng biết tìm gì hơn?...

    Còn sức sống thì còn tất cả
    Hơn cúi đầu buồn bã bi quan
    Hôm nào rụng mất vầng trăng
    Xoay vần tạo hóa cũng lần đổi thay

    Hãy mạnh mẽ từ nay bỏ rượu
    Rượu yếu hèn, rượu khổ, rượu đau
    Dẫu cho sóng dữ ba đào
    Tay chèo vững lái hướng vào lặng yên!...

    21/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

    “Kỷ niệm năm xưa”

  49. Thanks huudangdo, Nhu Thuong thanked for this post
Page 5 of 8 FirstFirst 12345678 LastLast

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 3 users browsing this thread. (2 members and 1 guests)

  1. nguyenthanhsang,
  2. thapac

Similar Threads

  1. Nhớ ngày Quân Lực, thao thức biển Đông
    By Haclong311LA in forum Thời Sự - Tin Việt Nam
    Replies: 0
    Last Post: 06-21-2016, 14:53
  2. 9 điều cần tránh sau khi tập thể thao
    By saigonman in forum Chia Sẻ Kinh Nghiệm
    Replies: 0
    Last Post: 12-29-2015, 01:08
  3. 28 Tuần Đổ Mồ Hôi Thao Trường
    By Hieucali in forum Truyện Ngắn - Hồi Ký
    Replies: 3
    Last Post: 02-15-2014, 20:09

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •