Results 1 to 3 of 3

Thread: Một hôm đổi được cái thiên thu.. - ThaiNC

  1. #1
    Super Moderator catli's Avatar
    Join Date
    Oct 18th 2007
    Posts
    48,882
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    3677

    Default Một hôm đổi được cái thiên thu.. - ThaiNC

    Một hôm đổi được cái thiên thu.. - ThaiNC





    Lần đầu tiên cầm tập thơ và thấy hàng chữ "Ví mà tôi đổi thời gian được. Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười" của ông Trần Trung Đạo, tôi không khỏi nhủ thầm rằng: Ôi cái ông này đúng là nhà thơ có khác, văn chương bóng bẩy quá !



    Đồng ý ai không thích được nhìn thấy mẹ cười? Tôi cũng vậy. Nhưng làm gì phải đổi cả thiên thu cơ chứ! Mẹ ở đó, khi vui mẹ cười, khi nào giận mẹ la ráng chịu. Việc gì mà ông phải đem cả thiên thu đổi lấy tiếng mẹ cười?


    Nhưng đó là hai mươi năm về trước, mạ tôi vẫn còn trẻ và khoẻ lắm.Vài ngày một lần mạ xách giỏ đi bộ ra chợ. Vừa đi và về khoảng một tiếng, như không. Đồ ăn mạ nấu để sẵn trong tủ lạnh. Cháu nội cháu ngoại gởi cho mạ trông, chiều đón về thỉnh thỏang lại thêm cái cà mèn đựng thức ăn…Chị em chúng tôi đón nhận tình thương của mạ, mặc nhiên như chim sẽ bay, và cá sẽ lội. Khi vui mạ cười, khi buồn thì… thôi.


    Rồi năm tháng qua. Chim bay có lúc mỏi cánh, cá lội sẽ có ngày vương câu. Và mạ tôi rồi cũng có lúc vắng tiếng cười.
    Tôi lại nhớ tới lời thơ năm nào của ông Trần Trung Đạo. Bây giờ nếu được, tôi xin góp thêm với ông rằng: nếu bỗng nhiên được ba điều ước, điều trước tiên xin nghe tiếng mạ cười.


    Bởi vì mạ đã vắng tiếng cười từ lâu lắm rồi. Mạ tôi bệnh nằm trên giường cả mấy tháng nay, im lặng và mỏi mệt. Mỗi ngày mạ chỉ nói chút ít khi nào cảm thấy thiệt khoẻ và nhớ lại một câu chuyện cũ nào đó, mạ sẽ kể cho bất cứ đứa con nào đang ở bên cạnh. Mạ nói mà đôi mắt xa xăm như đang trở về sống lại với quảng đời xa xưa nào đó. Tôi thường ngồi nghe mạ kể và cảm thấy rằng mạ như cái máy chiếu phim cũ, nhớ cái gì, tới đâu, thì phát ra cái đó, để rồi lại quên ngay…


    Mạ nói thì có, nhưng cười thì không. Hình như bệnh tật và già yếu đã làm tan biến tất cả sinh khí và niềm vui nào của mạ đủ để tạo một nụ cười.


    Vậy mà một lần tôi tình cờ đổi được cái thiên thu

    Trong mấy chị em, tôi là đứa chịu giỡn mặt vói mạ nhiều nhứt. Tôi hay ỷ mình là con trai trưởng được mạ cưng và nể, nên thỉnh thoảng ăn nói kiểu ba trợn với mạ chọc cho mạ vui. Mạ tôi bệnh yếu nằm đó thôi chứ vấn đề tiền bạc vẫn rất sáng suốt. Trong nhà, tôi là người có nhiệm vụ quản lý tài sản “nổi” của mạ trong nhà bank. Mỗi tháng cái check tiền già đưọc chia ra : tiền nào cúng chùa, tiền giúp trẻ mồ côi, người già neo đơn ở VN…mạ đều nhớ hết. Một lần, tôi mới ra nhà bank lấy tiền mặt về cho mạ, thấy mạ có vẻ khoẻ, tôi lại giỡn

    - Mạ giàu quá à. Con thì dạo này nghèo lắm. Mạ cho con một trăm sài chơi.

    Mạ hỏi
    - Chơ tiền mi đi làm bỏ mô mà phải xin?

    Tôi nói
    - Tiền đi làm vợ lầy hết mạ ơi!

    - Rứa à? Bộ "hắn" không cho mi đồng mô để tiêu à?

    -Không! "hắn" giữ hết trơn.

    Tôi thấy mạ nhìn thằng con với ánh mắt thương cảm, rồi sau đó mạ bỗng trở giọng bực bội
    -Xí, cái đồ sợ vợ.

    Lâu lắm rồi tôi mới thấy mạ khoẻ và có hứng nói chuyện lâu như vậy nên cũng vui lây

    -Mạ này, con mà không sợ vợ mới là lạ đó. Mạ coi, giòng họ nhà mình từ trên xuống dưới có ai mà không sợ vợ?

    Tôi thấy mạ suy nghĩ. Dĩ nhiên rồi, vì những lời tôi mới nói cũng không xa sự thực là mấy. Được một chút, mắt mạ sáng lên nói

    - Có. Có đưá không sợ vợ.

    - Ai? Tôi ngạc nhiên

    - Thằng Lộc. Thằng Lộc hắn không sợ vợ.

    “Hahaha !” Tôi ôm bụng bật cười nghiêng ngữa. Cười thiệt. Tưởng ai, té ra thằng em tôi! Tôi còn lạ gì nó chứ? Không biết vì thấy tôi cười say sưa quá, hay là mạ cũng mới chợt nhận ra thằng con kia của mạ dù sao cũng đâu thể ra ngoài khuôn khổ của gia đình? Tôi thấy mạ há miệng to muốn cười theo tôi mà không thể phát ra tiếng. Nhưng ánh mắt của mạ đã nói lên tất cả. Mạ nhìn tôi, ánh mắt rực niềm vui tươi. Đã lâu rồi anh em tôi chưa thấy được ánh mắt này.

    - A mạ cười. Mạ đang cười đó anh ơi!

    Em tôi ngồi gần đó la lên mừng rở

    Tôi cũng thấy mạ đang cười

    Và phải quay đi

    Ô hay, bởi vì bỗng nhiên tôi thấy nước mắt như muốn trào ra.

    Nếu một lần trong đời được cái cảm giác mừng đến phát khóc, đó là giây phút này đây.

    Ôi, tôi mới đổi được cái thiên thu ông Trần Trung Đạo ạ !
    ./.


    ThaiNC

  2. #2
    Ex-Moderator
    Join Date
    Aug 15th 2011
    Posts
    876
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    138

    Default

    Câu chuyện tuy ngắn nhưng "thấm" quá. Mất Cha từ thuở lên 5, vắng Mẹ trên 3 thập niên, tưởng lòng mình đã chết, không ngờ gợi lại ký ức một thời...Nhớ anh huynhhương9 đang chăm sóc Mẹ tuổi THỌ xếp hàng thế kỷ và mừng cho ACE trong diễn đàn may mắn còn Người Mẹ Hiền, cũng xin hỏi nhỏ Chị9 một câu: có bí quyết nào thêm để được nghe tiếng Mẹ cười ngoài sáng kiến của tác giả qua câu chuyên vừa kể? Xin cám ơn.

  3. Thanks catli thanked for this post
  4. #3
    Super Moderator NgV's Avatar
    Join Date
    Apr 28th 2006
    Location
    Singularity inside BlackHole
    Posts
    18,567
    Post Thanks / Like
    Rep Power
    1089

    Default

    Đọc và thấm thía vô cùng . . . Cám ơn Smod PHNG đã cho mọi người đọc bài này,

  5. Thanks kegiangho, catli thanked for this post

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 2
    Last Post: 06-02-2014, 19:55
  2. Replies: 5
    Last Post: 01-21-2014, 16:10

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •